Góc truyện

Đạo mộ bút ký – Wikipedia tiếng Việt

Đạo mộ bút ký

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Bước tới điều hướng

Bước tới tìm kiếm

Đạo mộ bút ký
盗墓笔记

Đạo mộ bút ký.jpg

Hình bìa phiên bản tiếng Việt
Thông tin sách
Tác giả

Nam Phái Tam Thúc

Quốc gia

Trung Quốc

Ngôn ngữ

giản thể

Thể loại kỳ ảo, phiêu lưu, trộm mộ
Nhà xuất bản

Nhà xuất bản Văn Nghệ Thời Đại

(Trung Quốc)
Bách Việt (Việt Nam)

Ngày phát hành

1 tháng 1

,

2007

(Trung Quốc)

Tháng 9

,

2014

(Việt Nam)

Số trang 8 quyển
Cuốn sau

Tạng Hải Hoa

Đạo mộ bút ký (

giản thể

: 盗墓笔记, 

phồn thể

: 盜墓筆記,

bính âm

: Dàomù bǐjì) là một bộ

tiểu thuyết

về các cuộc phiêu lưu trộm mộ của Ngô Tà, một chàng trai trẻ có xuất thân từ gia đình có truyền thống trộm mộ lâu đời. Tác giả bộ tiểu thuyết là

Từ Lỗi

(徐磊), hay còn được biết đến bằng bút danh Nam Phái Tam Thúc

[1]

(南派三叔).

Ban đầu bộ tiểu thuyết được đăng tuần tự trên trang

website

văn học trực tuyến “Khởi điểm Trung văn” (

giản thể

: 起点中文网;

phồn thể

: 起點中文網; nghĩa đen: “Trang mạng điểm bắt đầu của văn học Trung Quốc”), một trang web của

Trung Quốc

chuyên xuất bản, viết và đọc tiểu thuyết trực tuyến. Được viết trong thời gian 5 năm và xuất bản thành chín cuốn tiểu thuyết riêng biệt, đây là bộ tiểu thuyết nổi tiếng nhất ở Trung Quốc từ năm

2007

với hàng triệu người hâm mộ và hơn 20 triệu bản được bán ra

[2]

. Tác giả cũng đã viết hai phần tiếp theo,

Tạng Hải Hoa

(藏海花) và

Sa Hải

(沙海), nhưng không cuốn nào trong số chúng được hoàn thành vào thời điểm tác giả công bố gác bút, 22 tháng 3 năm 2013

[3]

.

Cùng với

Ma thổi đèn

, “Đạo mộ bút ký” đã góp phần rất lớn trong việc tạo ra một cơn sốt và trào lưu viết tiểu thuyết đề tài trộm mộ có yếu tố siêu nhiên tại

Trung Quốc

.

Cốt truyện[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Vào năm

1952

, một nhóm trộm mộ đã tìm được những bản đồ về vị trí của một kho báu thời

Chiến Quốc

, nhưng trong cuộc chạm trán với một

cương thi

đã khiến nhóm này gần như chết sạch. Hiện tại, người cháu trai của kẻ sống sót duy nhất, Ngô Tà, phát hiện ra bí mật trong các ghi chú của ông nội mình được gọi là “Đạo mộ Bút ký”, trong đó có đề cập kiến thức cả đời của một gia tộc trộm mộ danh tiếng ở

Trường Sa, Hồ Nam

.

Xuất thân “Phú nhị đại” của một gia tộc từng rất giàu có, Ngô Tà sau khi tốt nghiệp lại mở một cửa hàng buôn bán đồ cổ. Ngày qua ngày, Ngô Tà tưởng rằng cả đời mình sẽ trở nên nhàm chán, không ngờ đến lại phát hiện “Đạo mộ Bút ký” của ông nội cùng vật được lấy ra khỏi cổ mộ kinh hoàng năm đó: Sách lụa Chiến Quốc.

Vì muốn làm một chuyện cả đời mình không hối hận, Ngô Tà cùng với chú ba của mình, Ngô Tam Tỉnh, và một vài tên trộm mộ giàu kinh nghiệm khác, lên kế hoạch tìm kiếm kho báu dựa theo gợi ý của cuốn sách lụa huyền bí này

[4]

. Tham gia vào những cuộc phiêu lưu kỳ bí trong 8 tập truyện, Ngô Tà dần làm sáng tỏ những bí ẩn đã bị ẩn dấu hàng thiên niên kỷ, thế giới quan ngây thơ của anh sụp đổ khi phát hiện ra những người xung quanh không giống như những gì họ thể hiện.

Bố cục sách[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Đầu sách Nội dung
Quyển 1 Thất tinh Lỗ vương cung (七星鲁王宫) và Nộ hải Tiềm sa (怒海潜沙)
Bước đầu khi Ngô Tà xuống cổ mộ. Lỗ vương cung chứa bí ẩn về một nhân vật tên Lỗ Thương vương thời Chiến Quốc. Tại đây Ngô Tà cũng đã gặp được “Muộn Du Bình”“Vương Bàn Tử” – hai chiến hữu về sau cùng Ngô Tà vào sinh ra tử.

Từ ngôi mộ này dẫn Ngô Tà thám hiểm cổ mộ dưới đáy biển ở Tây Sa, biết được về sự bí ẩn của Uông Tàng Hải cũng như bí ẩn sự mất tích của đoàn thám hiểm Tây Sa hơn 15 năm về trước.

Quyển 2 Tần Lĩnh thần thụ (秦岭神树) và Vân Đỉnh Thiên cung (云顶天宫) (Thượng)
Chuyến đi của Ngô Tà cùng bạn nối khố Giải Tử Dương đến Tần Lĩnh. Tại đó Ngô Tà phát hiện một nền văn minh Thanh đồng bị bỏ hoang tại nơi đây.

Sau khi trở về, Ngô Tà dò thám được thông tin về một cỗ quan tài huyền bí của Vạn Nô vương nước Đông Hạ. Căn cứ theo quyển trước, Uông Tàng Hải đã xây “Một cung điện trên mây” dành cho vị Quốc vương của quốc gia bí ẩn này.

Quyển 3 Vân Đỉnh Thiên cung (云顶天宫) (Hạ) và Xà chiểu Quỷ thành (蛇沼鬼城) (Thượng)
Sau khi chứng kiến bí ẩn về Vân Đỉnh Thiên cung và cánh cửa bằng Thanh đồng to lớn, Ngô Tà được đội ngũ của Cầu Đức Khảo đem trở về. Đi cùng là người Chú ba đã mất tích nhiều tháng.

Sau khi chờ Chú ba tỉnh lại, Ngô Tà có một cuộc nói chuyện dài hơi, được hé lộ thân phận chủ nhân ngôi mộ dưới đáy biển ở Tây Sa, cũng như chân tướng vụ việc Giải Liên Hoàn chết. Nhưng đó có phải là sự thật?

Quyển 4 Xà chiểu Quỷ thành (蛇沼鬼城) (Thượng và Trung)
Sau khi nói chuyện cùng Chú ba, Ngô Tà tiếp tục được dẫn dắt bởi một bưu kiện có đoạn băng bí ẩn, kích thích cậu đến Viện dưỡng lão ở Thanh Hải, từ đó cậu được tiếp xúc về khái niệm 『“Nó”』, manh mối của một tòa thành cổ ở vùng Tây Vực được gọi là Tháp Mộc Đà. Ngạc nhiên thay, người gửi cho Ngô Tà manh mối này chính là Trần Văn Cẩm – thành viên của đội khảo cổ Tây Sa đã mất tích.

Một phần cam go của Ngô Tà khi khám phá ra thành cổ của Tây Vương Mẫu quốc – một quốc gia cổ đại theo chế độ nô lệ từng hưng thịnh ở Tây Vực. Cũng trong phần này, Ngô Tà dần biết được bí ẩn to lớn thời Thượng cổ, đều xoay quanh những tập tục cổ xưa của Tây Vương Mẫu quốc.

Quyển 5 Xà chiểu Quỷ thành (蛇沼鬼城) (Hạ) và Mê hải Quy sào (谜海归巢)
Tiếp tục là câu chuyện ở Tây Vương Mẫu quốc, Ngô Tà phát hiện đội ngũ của Chú ba bị giết một cách khó hiểu, nhưng chung quy vẫn không tìm được thi thể của Chú ba.

Sau khi gặp được Trần Văn Cẩm, Ngô Tà được tiết lộ bí ẩn Tây Sa năm ấy, cũng như chân chính hiểu được nền văn minh kỳ lạ của Tây Vương Mẫu quốc khi tôn thờ các loại ngọc, đỉnh điểm là tảng

thiên thạch

được cất giấu kỹ trong phần đáy của tòa thành cổ xưa này.

Quyển 6 Âm sơn Cổ lâu (阴山古楼) (Hạ) và Cung lung Thạch ảnh (邛笼石影)
Trở về từ Tây Vương Mẫu quốc, Ngô Tà giúp Muộn Du Bình lấy lại ký ức đã mất. Cả nhóm đi đến Ba Nãi thuộc Thập Đại Vân Sơn, dần thu thập được tung tích còn sót lại của đội khảo cổ Tây Sa.

Cuối cùng khi thám hiểm cái Hồ ma giữa lòng núi, ngay giữa trại làng của dân tộc Dao, Ngô Tà kinh hãi phát hiện một quần thể Đại viện cổ lâu theo phương thức người Hán. Liên tiếp, Ngô Tà phát hiện những thứ kinh khủng, như lệ táng Người sắt và Hiến tế người sống, Tượng Lôi vương cùng Ảnh ảo trong thạch đá. Tất cả đều khiến Ngô Tà sợ hãi. Bên cạnh ấy, manh mối về “Nó” vẫn mơ hồ ẩn hiện.

Quyển 7 Cung lung Thạch ảnh (邛笼石影)
Trở lại Bắc Kinh, Ngô Tà cùng hậu nhân của Cửu Môn đụng phải hội đấu giá, bởi vì không hiểu biết mà chọn phải “Điểm Thiên đăng”, Ngô Tà cùng Vương Bàn Tử và Muộn Du Bình phải dùng biện pháp mạnh để thoát ra khỏi đó. Cũng trong dịp này, Ngô Tà gặp lại người bạn thuở nhỏ là Giải Vũ Thần cùng Hoắc Tú Tú, và cũng từ Tú Tú mà có được nhiều tin chấn động.

Bí ẩn về Hoắc Linh và đội khảo cổ Tây Sa, thân phận không tầm thường của Muộn Du Bình, những bí mật này chồng chất lên nhau, rốt cuộc đội khảo cổ ấy đã thực hiện chuyện gì, vướng vào chuyện gì mà lại tạo liên hoàn rắc rối như vậy?! Vì muốn giải được toàn bộ đáp án, Ngô Tà lại kết hợp cùng Hoắc gia đi vào Trương gia Cổ lâu ở dưới Hồ ma. Muộn Du Bình đi theo Hoắc lão thái đi vào, đột nhiên bặt vô âm tính. Giữa lúc ấy, tin tức Chú ba mất tích khiến gia sản tại Trường Sa lâm vào bế tắc. Một mớ hỗn loạn liên tiếp diễn ra.

Quyển 8 Đại kết cục (大结局)
Ngô Tà dùng dịch dung mang lên mặt nạ Chú ba, chỉnh đốn lại sản nghiệp của Chú ba mình tại Trường Sa. Sau đó cùng Bàn Tử, Giải Vũ Thần và Phan Tử, Ngô Tà đụng độ đội viên của Cầu Đức Khảo, thâm nhập vào sâu trong tòa Cổ lâu dưới Hồ ma. Đấy là Trương gia Cổ lâu, cũng tại đây Ngô Tà nhận thức được thân phận to lớn của Muộn Du Bình, hay còn gọi Trương Khởi Linh.

Khám phá Trương gia Cổ lâu, Ngô Tà cùng đám Bàn Tử và Giải Vũ Thần bị chia tách, đụng độ những sinh vật huyền bí ăn người tên Mật Lạc Đà. Bọn họ rốt cuộc có thể giải cứu đám người Hoắc gia và Muộn Du Bình hay không? Ai là người đang ở dưới tầng hầm nhà Chú ba? Bức thư mà kẻ ấy để lại có nội dung gì?

Tất cả sự thật đều phơi bày ở tận những dòng cuối của truyện.

Ngoài ra còn có ba mục Hậu truyện sau 8 quyển Đạo mộ bút ký, cũng liệt vào đây. Cả ba hạng đề mục Hậu truyện này đều chưa được Nam Phái Tam Thúc hoàn thành, thậm chí hai cuốn Tạng Hải Hoa còn có ý định được tác giả viết lại. Cuốn Trùng Khởi đã được tác giả chấp bút đến quyển thứ 3, trong khi quyển đầu tiên đang được chỉnh sửa và tiến hành xuất bản bằng sách giấy.

Tên hệ liệt Tên sách Nội dung
Tạng Hải Hoa
(藏海花)
Diêm vương kỵ thi (閻王騎屍) Câu chuyện 5 năm sau khi Trương Khởi Linh vào cánh cửa Thanh Đồng. Cuộc sống an nhàn của Ngô Tà bất ngờ bị Kim Vạn Đường đánh gãy. Từ manh mối mà Kim Vạn Đường đưa tới, Ngô Tà phát hiện manh mối liên quan đến “Tiểu Ca” đã ở trong cửa Thanh Đồng được 5 năm.

Quyết tâm tìm hiểu, Ngô Tà đi đến Nepal, sau cuối cùng tạt qua vùng Mêdog của Tây Tạng. Thông qua bức tranh sơn dầu vẽ một nam nhân lẳng lặng nhìn núi tuyết cô độc, Ngô Tà dần biết được quá khứ đau khổ của Trương Khởi Linh và bí mật một cửa Thanh Đồng khác tại vùng đất này.

Thiên niên phục bút (千年伏筆)
Đạo mộ bút ký thiếu niên thiên: Sa Hải
(盜墓筆記少年篇:沙海)
Hoang sa Quỷ ảnh (荒沙鬼影) Câu chuyện tiếp tục vài năm sau của Tạng Hải Hoa, khi Ngô Tà phát hiện một công trình mộ cổ ở sa mạc được gọi là Cổ Đồng Kinh. Điều đặc biệt là, địa đồ của tòa thành kỳ bí này được đưa vào trên lưng một học sinh trẻ tuổi tên Lê Thốc.

Bề ngoài là câu chuyện Ngô Tà tìm cổ mộ, thực tế đây là một kế hoạch lớn mang tên “Sa Hải” – kế hoạch mà Ngô Tà lập ra nhằm lật đổ thế lực của Uông gia, cũng chính là tác nhân “Nó” trong suốt 8 quyển Đạo mộ bút ký chính văn.

Cổ trấn Mê cục (古鎮迷局)
Quỷ hà Tử hải (鬼河死海)
Sa mãng Xà sào (沙蟒蛇巢)
Đạo mộ bút ký Trùng Khởi
(盜墓筆記重啟)
Cực hải Thính lôi (極海聽雷) Sau 10 năm chờ đợi, Ngô Tà cũng đón được Trương Khởi Linh trở về, lại cùng Vương Bàn Tử sinh hoạt. Giữa lúc ấy, có một câu chuyện xưa về một quốc gia cổ đại tên Nam Hải quốc – một quốc gia thần bí tôn sùng chuyện nghe sấm truyền.

Tuyến nhân vật[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Phần sau đây có thể cho bạn biết trước nội dung của tác phẩm.

Bạn đang xem: Đạo mộ bút ký – Wikipedia tiếng Việt

Thiết tam giác[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Bộ ba nam chính của truyện. Lần đầu cùng gặp nhau ở Thất tinh Lỗ vương cung, khi ấy vẫn chưa hình thành quan hệ chặt sẽ. Sau lại cùng nhau trải qua nhiều cuộc chiến, đặc biệt từ khi cả ba tiến vào cuộc triển lãm của Khách sạn Tân Nguyệt gây náo loạn, họ được gọi là 「Thiết tam giác; 鐵三角」, nghĩa là “Tam giác sắt”.

  • Ngô Tà (

    tiếng Trung

    : 吳邪): ngoại hiệu Tiểu Tam gia (小三爺), bị Vương Bàn Tử gọi là Thiên Chân (天真), A Ninh gọi Ngô siêu nhân (Super吳). Trong đó “Tiểu Tam gia” là do các thủ hạ của Ngô Tam Tỉnh gọi, sau dần người ngoài ai cũng gọi, mà “Thiên Chân” chỉ có Vương Bàn Tử gọi. Ở phần “Tạng Hải Hoa”, được gọi Ngô Tiểu Phật gia (吳小彿爺), từ “Sa Hải” được một bộ phận người đọc gọi là Tà Đế (邪帝), biệt danh này về sau cũng được Nam Phái Tam Thúc công nhận.

Nhân vật chính của bộ truyện. Anh xuất thân từ gia đình giàu truyền thống trộm mộ ở

Trường Sa

là Ngô gia, đây là một gia tộc trộm mộ lớn được liệt vào Lão Cửu Môn (老九門). Là sinh viên trường Đại học Kiến trúc, sau khi tốt nghiệp quyết định mở một tiệm kinh doanh đồ cổ, gọi là Ngô Sơn cư (吳山居). Khi quyển đầu tiên bắt đầu, anh đã cùng người chú của mình, Ngô Tam Tỉnh, tham gia lần trộm mộ đầu đời là Thất tinh Lỗ vương cung. Chính nó đặt ra một loạt các sự kiện sẽ đến trong những quyển tiếp theo. Tính cách hòa đồng dễ nói chuyện nhưng cũng khá độc miệng, từ Chú ba Ngô Tam Tỉnh đến Trương Khởi Linh và Bàn Tử đều bị anh rủa xả qua, đặc biệt là chuyện lén đặt biệt danh “Muộn Du Bình” cho Trương Khởi Linh bởi vì ghét thái độ im bặt của anh ta trong lần đầu gặp mặt. Tuy không có kinh nghiệm trộm mộ, nhưng Ngô Tà lại có bộ óc suy luận vượt bậc bẩm sinh, dù đôi khi bị Vương Bàn Tử cho là không thực tế. Có liên hệ sâu sắc với Trương Khởi Linh, chờ đợi thực hiện “Ước hẹn 10 năm” ở cuối quyển 8 khi Trương Khởi Linh phải vào trấn giữ cửa Thanh Đồng.

Tên của anh là do chính ông nội Ngô Lão Cẩu đặt, lấy âm làm nghĩa, nguyên tên “Ngô Tà” đồng âm với “Vô Tà” (無邪, hai cụm chữ này đều cùng được phát âm là “Wu Xie”). Ý nghĩa của cái tên này có liên quan đến dây mơ rễ má giữa anh và Trương gia của Trương Bạch Sơn cùng mối hận thù ngàn năm giữa Trương gia với Uông gia – một thế lực bí ẩn to lớn được nhắc tới gián tiếp bằng danh xưng 『; 它』.
  • Trương Khởi Linh (

    tiếng Trung

    : 張起靈): không rõ tên thật, người thường xưng gọi là Tiểu Ca (小哥), vì luôn im lặng nên Ngô Tà lén gọi Muộn Du Bình (悶油瓶; nghĩa là “Cái bình kín tiếng” hay đơn giản hơn là “Hũ nút”)

    [5]

    . Tính không nói chuyện của anh còn được người ngoài gọi là Á Ba Trương (啞巴張; “Á Ba” là câm điếc, tức “Trương câm điếc”), trong thời kỳ ở cùng Tiểu Trương ca (Trương Hải Diêm) được gọi thành Đại Trương ca (大張哥).

Một thanh niên có quá khứ bí ẩn, Tộc trưởng đương nhiệm và rất có khả năng là cuối cùng của một gia tộc huyền bí ở

Trường Bạch Sơn

. Anh thường được thuê làm trợ lý cho nhiều cuộc trộm mộ và nổi tiếng vì rất có kinh nghiệm. Thân thủ tuyệt đỉnh, bàn tay phải có

ngón trỏ

ngón giữa

rất dài chuyên dùng dò xét cơ quan cổ mộ, trên thân luôn có một cây đao quý được gọi là “Hắc kim Cổ đao” (黑金古刀). Một điểm nhận dạng đặc trưng khác của anh, chính là trên ngực có hình xăm

Kỳ lân

bằng mực từ

máu

chim bồ câu

, chỉ khi vận động mạnh khiến

nhiệt độ

cơ thể nóng lên mới xuất hiện. Bởi vì chứng mất trí nhớ điển hình của gia tộc, anh thường ít khi tiếp xúc với người khác, chỉ lẳng lặng đi theo những đoàn trộm mộ vào trong các cổ mộ, vì bên trong đó có những manh mối về quá khứ của bản thân anh. Do đó nhìn bên ngoài anh rất vô cảm, nhưng hễ có thể cứu người thì anh không do dự ra tay. Tính cách kín tiếng này của anh bị Ngô Tà đay nghiến vào lần đầu gặp mặt, do vậy Ngô Tà mới lén gọi là “Muộn Du Bình” dù khi nói chuyện vẫn gọi là “Tiểu Ca” như người khác. Tuy nhiên, chính Ngô Tà cũng nhận xét trong “Ngô Tà tư gia Bút ký” rằng cảm thấy rất yên tâm khi ở bên cạnh Trương Khởi Linh. Thay thế cho Ngô Tà vào cửa Thanh Đồng, bị giam vào đó trong 10 năm, sau đó cùng Ngô Tà và Vương Bàn Tử sống tại Ngô Sơn cư.

Cái tên “Khởi Linh” không phải tên thật của anh, mà là một danh hiệu truyền thống cho người đứng đầu của gia tộc họ Trương, nghĩa là “Người mang vác quan tài”, bởi vì vai trò của Tộc trưởng là đảm nhiệm nhiệm vụ đưa các thành viên của Trương gia an táng tại Trương gia Cổ lâu. Thân thế Tộc trưởng Trương gia của anh khiến anh có vai trò lớn trong việc bảo vệ bí mật 『Chung Cực; 終極』 – một bí ẩn nằm sau cửa Thanh Đồng trên Vân Đỉnh Thiên cung.
  • Vương Bàn Tử (

    tiếng Trung

    : 王胖子): tự xưng Bàn gia (胖爷) và Mô Kim Hiệu úy (摸金校尉).

Là một người trộm mộ đến từ phương Bắc, chuyên ở

Phan Gia Viên

bán đồ cổ, đồng đảng của Ngô Tà và Trương Khởi Linh trong suốt bộ truyện. Tuy rằng dáng người to béo nhưng có thân thủ mạnh mẽ nhanh nhẹn, là một nhà trộm mộ lành nghề có tiếng của Bắc phái. Đặc biệt yêu thích súng ống, hễ xuống cổ mộ thì luôn tìm cách để súng đao không rời người, có sở trường dùng

bom

công phá. Tuy thân thủ không so được Trương Khởi Linh, nhưng kinh nghiệm thực tế phong phú, trong hoàn cảnh mấu chốt đã nhiều lần giúp Ngô Tà thoát nạn. Tuy nhiên, tính cách ham thích kho báu đặc thù của người trộm mộ, nên thường bị Ngô Tà phàn nàn và bị xem là một điểm không đáng tin cậy.

Sau cái chết của Vân Thái, Bàn Tử bị đả kích cực lớn và trong nhiều năm sau vẫn quyết ở lại Ba Nãi. Về sau hội ngộ với Ngô Tà khi ở Nepal, góp phần giúp Ngô Tà thực hiện kế hoạch “Sa Hải” và cùng Ngô Tà thực hiện “Ước hẹn 10 năm” đi đón Trương Khởi Linh trở về. Sau khi Trương Khởi Linh ra khởi cửa Thanh Đồng, cả ba cùng sống với nhau trong Ngô Sơn cư của Ngô Tà.

Lão Cửu Môn và hậu nhân[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Thời kỳ Dân Quốc, có một nhóm gia tộc trộm mộ nổi lên ở vùng

Trường Sa, Hồ Nam

, họ được giang hồ gọi là 「Lão Cửu Môn; 老九門」 hay 「Cửu Môn Đề đốc; 九門提督」. Trong phạm vi khu vực đó, không ai không biết đến họ. Cả 9 gia tộc này đều có nhân số khổng lồ, chuyên

buôn lậu

văn vật cổ để kiếm tài sản, cơ hồ sở hữu đồ vàng vật quý hiếm đều phải thông qua 1 trong 9 gia tộc này. Cách gọi “Lão Cửu Môn” này được hình thành bởi vì các thành lớn thời cổ đều có 9 cửa, muốn thông qua thành đều phải chọn 1 trong 9 cửa. Xưng hô “Lão Cửu Môn” chính là muốn nói khi buôn bán ở Trường Sa đều phải tự chọn 1 trong 9 gia tộc này mà kết nói, nếu không sẽ không thể hành nghề. Từ sau khi Trường Sa giải phóng, Lão Cửu Môn trên danh nghĩa đã bị giải thể. Sau đó, trong giang hồ còn xưng gọi “Tân Cửu Môn”, nhưng theo Ngô Tà ghi lại thì chỉ là tự phong, vĩnh viễn không sánh bằng Lão Cửu Môn được.

Lão Cửu Môn phân ra làm ba hạng:

  • “Thượng Tam môn” (上三門), đều là lão gia tộc giàu có, hơn nữa thân phận cũng đã chính thức được gột sạch. Cả ba gia tộc thuộc hạng này đều có cửa hàng buôn bán, hơn nữa còn có thế lực khổng lồ trong bộ máy nhà Nước, trộm mộ thì chủ yếu chỉ dựa vào thủ hạ của mình.
  • “Bình Tam môn” (平三門), đây đều là những anh hùng can đảm, thủ hạ nhiều nhất cũng chỉ là vài người đồ đệ, cả ngày đi ở trong núi. Bọn họ đều tương đối còn tuổi trẻ, hơn nữa tham lam dục vọng cũng rất nặng, giết người cướp của đều làm được, danh tiếng đều là dựa vào chém giết mà thành.
  • “Hạ Tam môn” (下三門), đều là thương nhân bán đồ cổ, chủ yếu dựa vào việc mua đi bán lại là chính, tuy rằng bản lĩnh không kém thế nhưng cũng không hay tự mình hoạt động. Có quan hệ giao hảo với 3 gia tộc của Bình Tam môn nhưng ít lai vãng tới Thượng Tam môn.

Nếu muốn dùng một chữ để nói tóm tắt thì, “Thượng Tam môn” này chính là người của Nhà nước, “Bình Tam môn” là đạo tặc, còn “Hạ Tam môn” còn lại là thương nhân. Từ xưa đến nay, chuyện thương nhân và quan lại cấu kết làm ăn với nhau là chuyện thường, ở nơi này đương nhiên cũng không ngoại lệ. Câu chuyện cụ thể về Lão Cửu Môn được ghi trong hai phiên ngoại “Lão Cửu Môn”“Ngô Tà tư gia Bút ký” do chính Nam Phái Tam Thúc viết.

Đệ nhất môn Trương Khải Sơn (張啟山)
Đứng đầu Lão Cửu Môn, đứng thứ nhất trong Thượng Tam môn. Trương Khải Sơn có biệt xưng Trương Đại Phật gia (張大彿爺), bởi vì trong nhà có một pho tượng Phật rất lớn không biết là được đem tới từ đâu, vì vậy mới được đặt biệt hiệu là “Đại Phật gia”. Xuất thân bên ngoài là một gia tộc phát đạt ở Trường Sa, thực tế là một nhánh khác của Trương gia núi Trường Bạch. Cha của ông vốn là con trai của Trương Khởi Linh tiền nhiệm tên Trương Thụy Đồng. Gia tộc này rất bí ẩn, tuổi thọ thường rất cao, do vậy chỉ chấp nhận người trong gia tộc lấy nhau để duy trì huyết thống “Kỳ Lân huyết” (麒麟血) hoàn hảo nhất để có được một Trương Khởi Linh vĩnh cữu. Sau đó cha của Trương Khải Sơn (không rõ tên) đã cùng một cô gái ngoài gia tộc họ Trương có con, ấy là Trương Khải Sơn. Theo luật lệ, Trương gia phải giết đi cái thai, nhưng người đàn ông chịu mất một cánh tay và rời khỏi Trương gia để cứu vãn, từ đó tạo nên thế lực của Trương Khải Sơn nằm ngoài Trương gia chính thống. Sau khi Trương gia chính gốc sụp đổ, Trương Khải Sơn thu lại rất nhiều người Trương gia, tạo nên một tập đoàn Trương gia lấy ông làm lĩnh tụ. Khoảng năm

1963

, Trương Khải Sơn đứng đầu “Lần trộm mộ lớn nhất lịch sử” của Lão Cửu Môn nhưng thất bại thảm hại. Từ đó Trương gia chia làm hai phe, một ủng hộ Trương Khởi Linh (tức Muộn Du Bình), một lại phản đối Trương Khởi Linh, sau phe phản đối thắng lợi. Vợ ông là Doãn Tân Nguyệt (尹新月), con gái ông chủ Khách sạn Tân Nguyệt.

Đệ nhị môn Nhị Nguyệt Hồng (二月紅)
Đứng thứ 2 trong Lão Cửu Môn, là thứ hai trong Thượng Tam môn. Nhị Nguyệt Hồng còn có biệt xưng Nhị gia (二爺) hay Hồng gia (紅爺). Họ Hồng, không rõ tên thật, “Nhị Nguyệt Hồng” chỉ là nghệ danh dùng để làm nghệ sĩ. Nổi danh với nghề xướng Kinh kịch cổ, thực ra là để tiện hành nghề, đồ vật cùng vũ khí đều được để trong rương chứa đồ hát diễn. Việc chọn cách này là để tiện họ đi lại từ Nam ra Bắc mà không bị nghi ngờ. Khi trộm mộ, Nhị Nguyệt Hồng liền chỉ cần một cây trúc mà đu trên vách mộ. Sự tích được biết đến nhiều nhất là vì vợ mà chuộc thân. Vợ của Nhị Nguyệt Hồng không rõ tên họ, vốn là con gái nhà hàng xóm của ông, sau bị bán làm

kỹ nữ

, nhỏ hơn 5 tuổi so với Nhị gia nên được gọi là “Nha Đầu” (丫頭), nghĩa là “Cô nhóc”. Câu chuyện Nhị gia chuộc vợ và tình cảm giữa ông và vợ mình được truyền bá rất nhiều, hoàn toàn không liên quan gì đến thân thế trộm mộ của ông. Sau khi vợ mất, Nhị Nguyệt Hồng trọn đời không lấy thêm vợ. Nhị Nguyệt Hồng qua đời khi 102 tuổi, thọ nhất trong Lão Cửu Môn, có 3 con trai.

Đệ tam môn Bán Tiệt Lý (半截李)
Đứng thứ 3 trong Lão Cửu Môn, là thứ ba trong Thượng Tam môn. Bán Tiệt Lý nguyên họ Lý, cũng gọi là Lão Lý (老李). Thời còn trẻ bị đánh gãy chân mà có danh xưng này. Tính tình tàn nhẫn độc ác và đa nghi. Hai tay rất mạnh, hơn nữa lại vô cùng linh hoạt, dáng người thấp bé, hai tay không so với người bình thường còn nhanh hơn nhiều, có thể đi vào rất nhiều nơi mà người thường không vào được, lấy được những thứ rất khó lấy. Ái mộ và yêu thầm chị dâu góa phụ, sau cưới luôn chị dâu và sinh một con trai.
Đệ tứ môn Trần Bì A Tứ (陳皮阿四)
Đứng thứ 4 trong Lão Cửu Môn, là đầu tiên trong Bình Tam môn. Trần Bì A Tứ, cũng gọi Tứ A công (四阿公), nguyên là đệ tử của Nhị Nguyệt Hồng. Tính tình tàn nhẫn độc ác, nổi danh nhất chính là việc giết đồ đệ, khi làm đồ đệ của ông ta thì rất nhanh giàu có, cũng có thể bị giết rất nhanh. Do vậy giang hồ cũng gọi là Thế đầu A Tứ (剃頭阿四), tức so việc ông ta giết người chỉ là tiện tay như cạo đầu mà thôi. Bù lại, Trần Bì A Tứ lại được đánh giá là người có thân thủ tốt nhất trong Lão Cửu Môn, một tay cầm viên bi sắt bắn đi so với súng còn chuẩn hơn, còn có thể sử dụng cửu trảo câu phóng ra ngoài mười mấy thước để bắt gà. Vì sự kiện trộm Phật tháp mà bị thủ lĩnh người Miêu chém mù mắt. Sau chết trong chuyến đi đến Vân Đỉnh Thiên cung.
Đệ ngũ môn Ngô Lão Cẩu (吳老狗)
Đứng hàng thứ 5 trong Lão Cửu Môn, là thứ hai trong Bình Tam môn. Ngô Lão Cẩu là ông nội của Ngô Tà. Ông thường dùng một con

chó

đánh hơi mà tìm được các cổ mộ, nên được trong giang hồ xưng là 「Trường Sa Cẩu vương; 長沙狗王」, do vậy ông còn được gọi là Cẩu Ngũ gia (狗五爺). Vợ của Ngô Lão Cẩu, bà nội của Ngô Tà là một con gái nhà khuê các, vì hứng thú việc làm của Ngô Lão Cẩu mà gả cho ông, Ngô Lão Cẩu cũng ở rể tại

Hàng Châu

. Sau khi Ngô Lão Cẩu qua đời, bà ẩn dật suốt tại Hàng Châu. Xuất thân con cái nhà khuê môn đài các, Ngô lão thái thái từng là bạn từ thuở nhỏ của Hoắc Tiên Cô, sau vì hôn nhân với Ngô Lão Cẩu mà dần xa lánh nhau.

Đệ lục môn Hắc Bối Lão Lục (黑背老六)
Đứng hàng thứ 6 trong Lão Cửu Môn, là thứ ba trong Bình Tam môn. Hắc Bối Lão Lục, cũng gọi A Lục (阿六), xuất thân là một Đao khách thân thủ đơn độc, là người duy nhất trong Lão Cửu Môn xuất thân võ nghệ. Có tình cảm với một nữ tử Thanh lâu tên Bạch Dì, từng vì tìm lại bà ta mà một thân một mình đến Nam Cương chuộc về. Trong sự kiện

Đại Cách mạng Văn hóa vô sản

(gọi gọn là “Kiếp nạn 10 năm”), Hắc Bối Lão Lục cùng

Hồng vệ binh

xảy ra mâu thuẫn nên bị đánh chết. Là gia tộc duy nhất trong Cửu Môn bị tuyệt hậu.

Đệ thất môn Hoắc Tiên Cô (霍仙姑)
Đứng hàng thứ 7 trong Lão Cửu Môn, là đầu trong Hạ Tam môn. Hoắc Tiên Cô còn có biệt xưng Thất cô nương (七姑娘), là nữ thủ lĩnh duy nhất trong Lão Cửu Môn. Từng có đoạn cảm tình với Ngô Lão Cẩu, sau lại gả cho quan lớn chính phủ. Nhà họ Hoắc trong Cửu Môn đều lấy nữ giới làm chủ. Mẹ của Hoắc Linh, bà nội của Hoắc Tú Tú, Ngô Tà gọi Hoắc lão thái thái (霍老太太). Trong sự kiện Trương gia Cổ lâu của “Đại kết cục”, bị vây hãm trong bẫy mà chết, Ngô Tà chỉ có thể cắt đầu bà ra mai táng.
Đệ bát môn Tề Thiết Chủy (齊鐵嘴)
Đứng hàng thứ 8 trong Lão Cửu Môn, là thứ hai trong Hạ Tam môn. Tề Thiết Chủy rất am hiểu hỏi tính bói toán, hơn nữa đều cực kỳ chuẩn, do vậy cũng có biệt danh Kỳ môn Bát toán (奇門八算). Trước khi thành lập, địa bàn của Tề Thiết Chủy chính là trong quán trà cũ coi tướng số ở Trường Sa, so với các Đại môn khác như Trương gia, Hoắc gia cùng Giải gia thì Tề gia lại rất khiêm tốn. So với 8 người khác là cần hàng hóa để có thanh danh, Tề Thiết Chủy lại dựa vào sự mê tín của dân trộm mộ mà có chỗ đứng, nhiều người cũng thường thông qua Quán coi tướng số của Tề gia mà xin quẻ xăm coi bói, do vậy kế sinh nhai đều không tồi.
Đệ cửu môn Giải Cửu Gia (解九爺)
Đứng hàng thứ 9 trong Lão Cửu Môn, là cuối trong Hạ Tam môn. Giải Cửu Gia là nhỏ nhất, cũng gọi Tiểu Giải Cửu (小解九), cha của Giải Liên Hoàn, ông nội của Giải Vũ Thần. Một người có tâm kế, từng du học Nhật Bản, là người duy nhất trong Lão Cửu Môn có xuất thân học vấn. Giải gia gần như là một gia đình gương mẫu, không giống với những người đã nói phía trước, đặc điểm lớn nhất của Giải gia chính là không có đặc điểm. Đó là một gia tộc có thế lực trung bình nhất, bất kể là thủ hạ, kĩ thuật võ thuật, đường đi, Giải gia đều không phải là xuất chúng nhất, thế nhưng vẫn có chỗ để phát huy tác dụng. Sau khi Lão Cửu Môn bị giải tán, Giải Cửu Gia nương nhờ ở nhà Ngô Lão Cẩu, cùng Ngô gia thiết kế nên kế hoạch lớn chống lại chính phủ, đem một quan tài bí ẩn về dưới Hoàng lăng đời Nam Tống.

Sau khi giải phóng, “Lão Cửu Môn” đã bị giải thể, nhưng con cháu của họ vẫn được giới giang hồ gọi là “Hậu nhân của Lão Cửu Môn”, địa vị cũng có chút liên hệ. Những hậu nhân của Thượng Tam môn hầu như không còn ghi lại, chỉ biết được từ Bình Tam môn trở đi:

  • Trần Văn Cẩm (

    tiếng Trung

    : 陳文錦): con gái Trần Bì A Tứ, một thành viên của đoàn thám hiểm Tây Sa, là người mà Ngô Tam Tỉnh yêu thương. Bị đưa đến Viện an dưỡng ở

    Cách Nhĩ Mộc

    , từ đó phát hiện bí ẩn Vân Đỉnh Thiên cung và Tháp Mộc Đà. Trước khi đến Tháp Mộc Đà, Văn Cẩm để lại sổ tay cho Ngô Tà, giúp anh hiểu được bí mật to lớn về sau của Chung Cực, của liên hoàn kế hoạch từ thời Thượng cổ cũng như sự tồn tại của “Nó”.

  • Ngô Nhất Cùng (

    tiếng Trung

    : 吳一窮): con trai cả của Ngô Lão Cẩu, cha của Ngô Tà. Là người duy nhất trong ba anh em Ngô gia không được hướng truyền nghề bởi Ngô Lão Cẩu. Sau khi Ngô Lão Cẩu chết thì đứng đầu Ngô gia.

  • Ngô Nhị Bạch (

    tiếng Trung

    : 吳二白): em trai Ngô Nhất Cùng, chú hai của Ngô Tà. Một người đầy cơ trí, từng được Ngô Lão Cẩu đề cử làm đại diện cho Ngô gia, nhưng cuối cùng “cấp trên” lại vừa ý Ngô Tam Tỉnh hơn. Theo mô tả của Ngô Tà: “Tính kế với Nhị thúc chẳng khác nào tự tìm chết”, cho thấy sự lợi hại của Ngô Nhị Bạch.

  • Ngô Tam Tỉnh (

    tiếng Trung

    : 吳三省): em trai của Ngô Nhất Cùng và Ngô Nhị Bạch, chú ba của Ngô Tà. Một người trộm mộ giàu kinh nghiệm. Căn cứ theo quyển cuối tiết lộ, Ngô Tam Tỉnh có dây mơ rễ má với quá khứ của Lão Cửu Môn, đại diện Ngô gia trong các phi vụ bí mật lớn của tổ chức. Trong phi vụ Tây Sa, chính thức cùng Giải Liên Hoàn hợp tác được thiết kế bởi Giải gia và Ngô gia nhằm chống lại “Nó”, cũng thường xuyên hoán đổi thân phận “Ngô Tam Tỉnh” với Giải Liên Hoàn.

  • Hoắc Linh (

    tiếng Trung

    : 霍玲): con gái Hoắc Tiên Cô. Là một thành viên trong đoàn thám hiểm cổ mộ Tây Sa của 17 năm trước, sau cùng Trần Văn Cẩm được đưa đến Viện an dưỡng, và lại cùng Văn Cẩm đến Vân Đỉnh Thiên cung rồi Tháp Mộc Đà. Căn cứ theo cách nói của Trần Văn Cẩm, Cấm bà mà Ngô Tà gặp trong Viện an dưỡng chính là Hoắc Linh bị thi hóa mà thành.

  • Hoắc Tú Tú (

    tiếng Trung

    : 霍秀秀): cháu gái Hoắc Tiên Cô, là người cháu gọi Hoắc Linh bằng cô. Hồi nhỏ từng cùng Ngô Tà và Giải Vũ Thần chơi đùa. Diện mạo ngoan ngoãn khả ái nhưng không đơn giản, tâm tư sâu thẳm. Vì sự việc của Hoắc Linh mà tham gia giúp Ngô Tà phá giải bí ẩn đoàn thám hiểm Tây Sa cũng như bí mật to lớn liên quan đến Chung Cực. Sau cái chết của Hoắc lão thái thái, cô trở thành đứng đầu Hoắc gia.

  • Tề Vũ (

    tiếng Trung

    : 齊羽): con trai Tề Thiết Chủy. Ngoại hình rất giống Ngô Tà, vì để bảo hộ Ngô Tà khỏi “Nó” mà Ngô gia từng luyện nét chữ của Ngô Tà y theo Tề Vũ. Một thành viên trong đoàn thám hiểm Tây Sa bị mất tích.

  • Hắc Hạt Tử (

    tiếng Trung

    : 黑瞎子): được Ngô Tà gọi là Hắc Nhãn Kính (黑眼镜), vốn họ Tề, là hậu duệ Mãn Thanh quý tộc, cùng tộc với Tề Thiết Chủy. Cao thủ có thân thủ nổi bật, thông đồng với Ngô Tam Tỉnh trà trộn vào đoàn thám hiểm Tháp Mộc Đà của Cầu Đức Khảo. Ở phần hậu truyện “Sa Hải”, Hắc Hạt Tử được Ngô Tà nhận làm sư phụ, cùng lên kế hoạch tiêu diệt “Nó”.

  • Giải Liên Hoàn (

    tiếng Trung

    : 解連環): đứa con trai thông minh nhất trong 6 người con của Giải Cửu Gia. Thành viên của đoàn khảo cổ Tây Sa. Do tướng mạo và tuổi tác tương tự, Giải Liên Hoàn cùng Ngô Tam Tỉnh lên kế hoạch lớn thay vai trò của nhau. Trong suốt quá trình trưởng thành của Ngô Tà, anh tiếp xúc tới hai “Tam thúc” mà không biết được. Sau khi Ngô Tam Tỉnh chính thức biến mất ở Tháp Mộc Đà, Giải Liên Hoàn trú ở dưới căn hầm của nhà Ngô Tam Tỉnh và bị Ngô Tà phát hiện. Trước khi lần nữa biến mất, Giải Liên Hoàn viết lại phong thư cho Ngô Tà, đoạn nội dung được ghi trong phần cuối của “Đại kết cục”, cho biết âm mưu cực lớn mà Giải gia cùng Ngô gia thiết kế và do Giải Liên Hoàn cùng Ngô Tam Tỉnh thay nhau thực hiện.

  • Giải Vũ Thần (

    tiếng Trung

    : 解雨臣): nghệ danh Giải Ngữ Hoa (解語花), Ngô Tà và người nhà xưng gọi Tiểu Hoa (小花), giang hồ xưng gọi Hoa Nhi gia (花兒爺). Cháu nội của Giải Cửu Gia, trên danh nghĩa là con trai của Giải Liên Hoàn, thực chất Giải Vũ Thần là con của một trong các con trai lớn của Giải Cửu Gia và được đem làm Kế tự cho Giải Liên Hoàn (Chi tiết được tiết lộ trong phần Hạ Tuế Thiên 2015). Từ khi 8 tuổi, Giải Vũ Thần đã thay cha và ông nội làm chủ Giải gia, từng chơi cùng Ngô Tà và Hoắc Tú Tú khi còn nhỏ. Vì bái Nhị Nguyệt Hồng làm thầy, Giải Vũ Thần tinh thông nghệ thuật Kịch cổ, bên cạnh đó là thuật Súc cốt và dịch dung phi phàm. Bên ngoài hành nghề kinh doanh, Giải Vũ Thần sở hữu khối tài sản khổng lồ, đây là nền tảng nguồn kinh tế thực sự của Ngô gia lẫn Giải gia được thiết lập từ đời Giải Cửu Gia.

Xem thêm: Anime Đấu Phá Thương Khung Phần 4 HD Vietsub

Tuyến nhân vật khác[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

  • Chu Mục vương (

    tiếng Trung

    : 周穆王): vị Thiên tử lên ngôi năm 55 tuổi của

    nhà Chu

    thời Thượng cổ. Vì muốn trường sinh vĩnh cữu, đã lập nên kế hoạch 3.000 năm và sử dụng Ngọc dũng (玉俑) làm công cụ trường sinh.

  • Thiết Diện sinh (

    tiếng Trung

    : 鐵面生): một quân sư thời

    Xuân Thu

    Chiến Quốc

    , có tài phong thủy và tri thức lớn về trộm mộ, trợ giúp Lỗ Thương vương.

  • Lỗ Thương vương (

    tiếng Trung

    : 魯殤王): được

    Vua

    nước Lỗ

    (khi ấy chỉ

    tước Công

    ) phong làm tước Vương, từ đó có thể lấy Ngọc dũng.

  • Uông Tàng Hải (

    tiếng Trung

    : 汪藏海), một nhà phong thủy và kiến trúc sư đại tài thời

    nhà Minh

    .

  • Cầu Đức Khảo (

    tiếng Trung

    : 裘德考): bổn danh Cox Hendry, làm việc tại một trường Công giáo ở Trường Sa, là một trong số những

    người Mỹ

    vào Trung Quốc theo phong trào Đông tiến thời kỳ Quốc Dân Đảng. Bản tính nham hiểm, lừa đi cuốn Sách lụa Chiến Quốc từ tay Ngô Lão Cẩu, từ đó phát sinh sự đam mê nghiên cứu về bí mật bị ẩn giấu trong cuốn sách này.

  • A Ninh (

    tiếng Trung

    : 阿寧): một kẻ trộm mộ và là nhân vật nữ đầu tiên của bộ truyện. Lính đánh thuê được công ty của Cầu Đức Khảo thuê, thường có nhiệm vụ dẫn đầu đoàn lính đánh thuê hoàn thành những nghiên cứu của công ty đặt ra.

  • Thuận Tử (

    tiếng Trung

    : 順子): dẫn đường cho nhóm Ngô Tà lên Vân Đỉnh Thiên cung. Một tay chân của Ngô Tam Tỉnh.

  • Phan Tử (

    tiếng Trung

    : 潘子): tay chân đắc lực của Ngô Tam Tỉnh. Tính tình hào sảng, trung thành và tận tụy tuyệt đối với Ngô Tam Tỉnh, cũng rất chiếu cố Ngô Tà trong nhiều phi vụ trộm mộ nguy hiểm. Sau vì cứu Ngô Tà ra khỏi Trương gia Cổ lâu mà mất.

  • Vương Minh (

    tiếng Trung

    : 王盟): một người làm thuê trong cửa hiệu Ngô Sơn cư của Ngô Tà.

  • Kim Vạn Đường (

    tiếng Trung

    : 金萬堂): một chủ tiệm đồ cổ, răng nạm vàng, có vai trò quan trọng trong việc chỉ dẫn Ngô Tà bắt đầu xuống Thất tinh Lỗ vương cung và nhiều sự vụ quan trọng về sau. Từng tham gia phiên dịch sách thư trong “Cuộc trộm mộ lớn nhất lịch sử” đã làm lụn bại Lão Cửu Môn.

  • Giải Tử Dương (

    tiếng Trung

    : 解子揚): bạn thân từ nhỏ của Ngô Tà, bị Ngô Tà quen gọi thành Lão Dương (老癢; chữ Dương này nghĩa là “Ngứa ngáy”). Tuy là họ Giải, nhưng Ngô Tam Tỉnh nói là không có quan hệ gì với họ Giải của Giải Cửu Gia. Đi theo anh họ trộm mộ ở Tần Lĩnh mà bị bắt bỏ tù. Trong lần đi trộm mộ đó, phát hiện mình có năng lực “Vật chất hóa”, từ chết mà sống lại, sau vì muốn loại bỏ năng lực này mà mời Ngô Tà đi đến Tần Lĩnh. Sau khi kết thúc sự kiện Tần Lĩnh, Giải Tử Dương giải thích từ đầu chí cuối cho Ngô Tà, rồi bảo mình đi ra hải ngoại.

  • Vân Thái (

    tiếng Trung

    : 雲綵): một thiếu nữ người dân tộc Dao, con gái của A Quý – chủ nhà cưu mang Thiết tam giác khi còn ở Ba Nãi. Xinh đẹp thông tuệ, là người Vương Bàn Tử yêu thích. Luôn cố ý tiếp cận Trương Khởi Linh, sau bị Hắc ảnh Trương Tháp Tháp giết hại.

Các yếu tố cốt truyện[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Trương gia núi Trường Bạch[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Khái quát[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Gia tộc họ Trương của

Trường Bạch Sơn

, khởi đầu mấu chốt cho câu chuyện, là một gia tộc chiếm cứ vùng Đông Bắc Trung Quốc. Không ai rõ xuất xứ của gia tộc này, nhưng từ hơn mấy ngàn năm trước họ đã tồn tại, hiện tại mạch truyện biểu thị họ có quan hệ với bí quyết

trường sinh bất tử

của

Tây Vương Mẫu

. Qua mấy ngàn năm, họ tiếp tục duy trì thể trạng đặc biệt là trường thọ để phát triển, ảnh hưởng lịch sử đồng thời tự bành trướng ra bên ngoài bằng một mạng lưới đồ sộ.

Nhánh chính thống của gia tộc được gọi là Trương gia Bổn gia (張家本家), cũng gọi Nội tộc (內族). Căn cứ “Tạng Hải Hoa” quyển 1 thì thủ phủ của Bổn gia trong giai đoạn thời kỳ Dân Quốc (trước khi Đạo mộ bút ký chính văn diễn ra) được tọa lạc ở vùng

núi Kim Lĩnh

, gồm 7 tòa nhà mang kiến trúc Minh–Thanh liên kết với nhau, trước sau là 13 cổng vào. Xung quanh đó còn có mấy ngôi làng đều là do những người Trương gia bên ngoài trấn giữ. Những người Trương gia bên ngoài là từ đủ loại thân phận, đa phần đều không có nghiêm khắc quản lý về nhân khẩu, tuy họ cũng có địa vị nhưng năng lực và thể chất của họ đều thua người Bổn gia, họ được gọi là Trương gia Ngoại tộc (張家外族). Vì sự chính thống có phần hà khắc, quy tắc của Bổn gia dành cho hậu nhân rất nghiêm, thậm chí là ép người thái quá, trong khi Ngoại tộc lại có phần tự do hơn cả. Ngoài ra, Bổn gia có một quy chế hà khắc khác, là người trong Trương gia phải lấy nhau, tức thực thi chế độ

hôn nhân

cận huyết

, để bảo toàn huyết thống “Kỳ Lân huyết” (麒麟血), từ đó mới có thể có những người Trương gia có huyết mạch trường thọ và tạo tiền đề ra đời các Tộc trưởng tiếp theo. Do vậy nhánh thuần huyết chuyên cho ra các Tộc trưởng của Trương gia còn được gọi là Kỳ Bàn tông (棋盤宗).

Tuy nhiên, việc hôn nhân cận huyết này khiến đại đa số người Trương gia có một chứng bệnh tiềm tàng mang tính

di truyền

, gọi là Thất hồn chứng (失魂症). Loại chứng bệnh này trong một khoảng thời gian nhất định sẽ phát tác, khiến người Trương gia mất đi trí nhớ, đối với người Bổn gia nói chung và các Trương Khởi Linh nói riêng thì nguy cơ mắc chứng bệnh này càng cao hơn người Ngoại tộc, cũng một phần vì thói quen duy trì huyết thống thuần huyết do họ tự đề ra. Các thành viên Trương gia, cả Bổn gia lẫn Ngoại tộc, vào lúc tầm 15 tuổi sẽ trải qua một quá trình khảo nghiệm đi vào cổ mộ, sau này có thể ra bên ngoài tự tìm thanh danh, đây được gọi là Phóng dã (放野).

Tộc trưởng của gia tộc được đặt cái tên 『Khởi Linh』, nghĩa là “Mang vác quan tài”, nghĩa cổ là “Tiêu trừ Vong linh của Linh vị”. Căn cứ nghiên cứu của Uông gia trong phần “Sa Hải”, các Tộc trưởng của Trương gia đều là người thuần huyết của Kỳ Bàn tông, họ có nhiệm vụ vào một thời khắc nhất định sẽ đưa thi thể của người Trương gia vào Trương gia Cổ lâu. Việc các thành viên Trương gia bắt buộc phải được đưa vào Trương gia Cổ lâu chôn cất đến nay vẫn có rất nhiều nghi vấn, nhưng có một suy đoán rằng nếu họ được chôn cất bình thường thì những thi thể đó sẽ có khả năng xuất hiện thi biến (hóa thành

cương thi

) tương đối nguy hiểm, do đó bọn họ đều được đặt vào những

quan tài

bằng

sắt

– theo quan điểm trong truyện thì đây là biểu hiện rằng quan tài có chứa những cỗ thi thể có tình trạng rất nguy hiểm. Trên người của một Trương Khởi Linh hiển nhiên cũng có hình xăm Kỳ lân, đây là biểu thị của một khế ước cổ của gia tộc được di truyền.

Đặc điểm[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Đặc điểm chung của toàn bộ người Trương gia, không kể Bổn gia hay Ngoại tộc, chính là có tuổi thọ lâu hơn người bình thường rất nhiều, trong đó thì người Bổn gia sẽ có tỷ lệ đạt được trường thọ cao hơn Ngoại tộc, hơn nữa tuổi thọ người Bổn gia cũng cao hơn. Ngoài ra trên người họ sẽ được

xăm

hình xăm để biểu thị thân phận Trương gia. Người Bổn gia biểu thị huyết thống thuần khiết “Kỳ Lân huyết”, nên trên ngực trái của họ sẽ có hình

Kỳ lân

dùng loại

mực

được điều chế từ thảo dược và

máu

chim bồ câu

theo quy trình rất đặc biệt, chỉ khi máu trong người nóng lên do sự tăng

nhiệt độ

cơ thể thì hình xăm này mới xuất hiện. Mà người Ngoại tộc, hoặc hậu duệ của Bổn gia với nữ thường hoặc nữ từ Ngoại tộc, đây đều là những người không bị ràng buộc bởi yêu cầu hôn nhân cận huyết, không có được huyết thống thuần khiết “Kỳ Lân huyết”, do vậy trên ngực phải của họ đều có hình xăm là con

Cùng kỳ

(窮奇) – một lại hung thú trái ngược với Kỳ lân là thần thú.

Một đặc điểm khác của người Trương gia, là họ có một bàn tay (trái hoặc phải) đặc biệt, thể hiện qua ngón tay của bàn tay ấy dài hơn bình thường, sự đặc biệt này một phần là thể chất, và phần khác là được tôi luyện từ “kỹ năng” của Trương gia. Người Trương gia nói chung có kiến thức đặc biệt về nghề trộm mộ, do họ được rèn luyện từ nhỏ bằng các loại kĩ năng và công phu đặc biệt, mà sự điêu luyện của họ về nghề trộm mộ chính là

ngón trỏ

ngón giữa

của mỗi người đều được dùng để dò thám các loại cơ quan đặc biệt trong cổ mộ, hoặc để lần mò trong những cỗ quan tài đặc biệt. Kỹ năng này sau khi được trình diễn bởi Trương Diêm Thành, giang hồ tán thưởng gọi là Song chỉ thám động (雙指探洞; nghĩa là “Hai ngón tay dò động”) và trở thành một đặc điểm nổi bậc của người Trương gia.

Phát triển cùng suy tàn[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Sau nhiều thế kỉ phát triển, gia tộc này luôn âm thầm cài đặt người của mình trong bộ máy chính quyền quân chủ, bằng chứng là rất nhiều danh nhân mang họ Trương (

Trương Nghi

,

Trương Lương

,

Trương Giác

,

Đông Phương Sóc

), họ còn cho lập nên rất nhiều những Kho hồ sơ ở rất nhiều vùng đất để thu thập đủ loại tư liệu văn kiện về truyền thuyết và cổ mộ (Chi tiết được đề cập trong Tiền truyện Hồ sơ Nam bộ), họ cũng thu nhận nhiều cô nhi đổi thành họ Trương để trấn giữ, tạo nên một mạng lưới Trương gia Ngoại tộc ở địa phương đồ sộ.

Sự thịnh vượng của gia tộc này bắt đầu bị tác động bởi yếu tố quấy phá của Uông gia từ bên ngoài, dẫn đến chia ra phe phái nghi ngờ sự tồn tại của gia tộc. Để củng cố vị thế, lãnh đạo của Bổn gia đi vào cổ mộ của Chu Mục vương, đem ra một thai nhi được đặt bên trong một chiếc hộp sắt. Thai nhi này đã trải qua 3.000 năm mà vẫn còn sống, ý đồ của người lãnh đạo Bổn gia khi ấy là đem thai nhi này như một biểu tượng trường sinh bất tử để củng cố địa vị của danh hiệu Trương Khởi Linh, làm các phe phái khác trong Bổn gia lẫn Trương gia Ngoại tộc tiếp tục tin tưởng sự tồn tại của gia tộc. Nhưng yếu tố mấu chốt xảy ra, cái thai nhi là một tử thai, hoặc không thành công nuôi lớn, hoặc vì cảm thấy có nguy cơ trong việc nuôi lớn thai nhi này, mà cuối cùng lãnh đạo Bổn gia quyết định để một đứa trẻ thực sự thay thế, đó là Muộn Du Bình. Theo “Tạng Hải Hoa”, Muộn Du Bình là con trai của một người Bổn gia với một phụ nữ người Tây Tạng, người đàn ông này từng đi

Nepal

chuyển hàng trong một thời gian rất lâu, thời điểm người đàn ông ấy quay về đã đem theo Muộn Du Bình. Lúc này là vừa xảy ra câu chuyện thai nhi, nên Trương Khởi Linh khi ấy quyết định đem Muộn Du Bình nói dối thành thai nhi 3.000 năm tuổi, còn thai nhi thực sự có lẽ đã thành tử thai.

Nhưng lời nói dối này khiến các phe chống đối Trương Khởi Linh nghi ngờ và cuối cùng phát hiện ra, điều này đã chính thức khiến toàn bộ Trương gia rơi vào nội đấu. Muộn Du Bình, vốn được giáo dục và bảo hộ như Thần thánh, lập tức bị vứt bỏ không thương tiếc, trong quá trình trưởng thành bị đối xử tàn nhẫn, thỉnh thoảng được sai bảo lấy

máu

để xua đuổi sâu bọ trong cổ mộ cho người Bổn gia. Về sau, Trương Khởi Linh khi đó bị cuốn vào nội đấu và bị phe phản đối ám hại dìm chết trong Thành cổ Từ Châu. Gia tộc Bổn gia lúc này rơi vào khủng hoảng, đối diện với việc không có ai trở thành “Trương Khởi Linh”, đồng thời tất cả thành viên Bổn gia lẫn Ngoại tộc đều rối loạn tứ tán, không ít người Bổn gia đều đi theo Trương Khải Sơn vốn đã tách ra từ lâu. Trọng trách Tộc trưởng “Trương Khởi Linh” qua nội đấu đã khiến người Trương gia nghi ngờ, không ai muốn tự mình gánh vác bất hạnh của gia tộc, vì thế họ lại đưa Muộn Du Bình đã bị vứt bỏ lên thay, trở thành “Trương Khởi Linh” hiện tại của mạch truyện, và có lẽ là cuối cùng.

Một số thành viên Trương gia, cả Bổn gia lẫn Ngoại tộc. Trừ bỏ Trương Khải Sơn biểu thị Ngoại tộc và Muộn Du Bình biểu thị Bổn gia, trong thế giới Đạo mộ bút ký còn có những người Trương gia khác:

  • Trương Thụy Đồng (

    tiếng Trung

    : 張瑞桐): là vị Trương Khởi Linh tiền nhiệm trước Muộn Du Bình, đồng thời là ông nội của Trương Khải Sơn. Chủ ý đem Muộn Du Bình thay thế thai nhi 3.000 năm, khi sự việc bị phát hiện mà vứt bỏ Muộn Du Bình, bởi vì xem đây là một vụ bê bối đáng hổ thẹn của Trương gia. Về sau Trương Thụy Đồng bỏ mình trong Thành cổ Từ Châu bởi vì nội đấu Trương gia.

  • Trương Thụy Phác (

    tiếng Trung

    : 張瑞樸): phản đồ của Trương gia, xuất hiện trong Tiền truyện của Đạo mộ bút ký là “Hồ sơ Nam bộ” (南部档案). Trên bàn tay có 3 ngón tay dài, được đánh giá “Thuộc dạng tư chất tương đối bình thường”, theo tên đệm thì có lẽ cùng thế hệ với Trương Thụy Đồng.

  • Trương Diêm Thành (

    tiếng Trung

    : 張鹽城): rất có khả năng là Trương gia Bổn gia, tự xưng là hậu duệ của Phát Khâu tướng quân bên cạnh

    Tào Tháo

    . Bàn tay trái có 5 ngón tay đều rất dài, có quy tắc trộm mộ rất bài bản.

  • Trương Hải Khách (

    tiếng Trung

    : 張海客): một người Trương gia Ngoại tộc ở nước ngoài, xuất hiện trong “Tạng Hải Hoa”, từng bảo hộ Muộn Du Bình khi chỉ mới 13 tuổi. Tuổi thật của nhân vật không rõ, chỉ biết hơn 2 tuổi so với Muộn Du Bình. Từng giả dạng làm Ngô Tà (Đạo mộ bút ký quyển 8 chương 26), hành tung tương đối kỳ bí. Sau khi Ngô Tà tiêu diệt Uông gia, Trương Hải Khách biểu thị muốn phục hưng Trương gia qua tiệc

    Trung thu

    , chi tiết ở trong “Đoản Trung thu 2019” do Nam Phái Tam Thúc viết.

  • Trương Hải Kỳ (

    tiếng Trung

    : 張海琪): một người Trương gia Bổn gia quản lý Kho hồ sơ ở Nam Dương, đồng vai đồng vế với Trương Hải Khách, xuất hiện trong “Hồ sơ Nam bộ”. Một người phụ nữ hành sự tất cả vì lợi ích của Trương gia, vì hành trạng của Trương gia trong việc lưu trữ nên các tập hồ sơ ở Nam Dương mà thu nhận nhiều cô nhi, trong đó có Trương Hải Diêm.

  • Tiểu Trương ca (

    tiếng Trung

    : 小張哥): tên thật Trương Hải Lâu (張海樓), sau đổi Trương Hải Diêm (張海鹽), một cô nhi được Trương gia Trương Hải Kỳ nhận nuôi, nhân vật xuất hiện trong Phiên ngoại “Huyễn cảnh” (幻境) và sau đó là phần “Hồ sơ Nam bộ”. Nói nhiều cực kỳ, tuy là được nhận nuôi nhưng cũng được thừa hưởng sự trường thọ của gia tộc, tự xưng Tiểu Trương Ca bởi vì gọi Tộc trưởng Trương Khởi Linh là “Đại Trương Ca”. Đã đi qua cửa Thanh Đồng, biết được bí mật Chung Cực, từng yêu cầu Ngô Tà trả Tộc trưởng Trương Khởi Linh để chấn hưng Trương gia.

  • Trương Hải Hà (

    tiếng Trung

    : 張海蝦): cũng gọi Trương Hải Hiệp (張海俠), cũng là một cô nhi được Trương Hải Kỳ nhận nuôi.

  • Trương Nhật Sơn (

    tiếng Trung

    : 張日山): nhân vật được Nam Phái Tam Thúc thiết kế đặc biệt, chỉ có trên phim Lão Cửu Môn và Sa Hải, không xuất hiện trong các truyện. Xuất thân Trương gia Bổn gia, đi theo Trương Khải Sơn làm Phó quan, nên cũng được gọi là Trương Phó quan (張副官). Sau khi Trương Khải Sơn chết, Trương Nhật Sơn tiếp nhận chức Hội trưởng của Cửu Môn hiệp hội (九門協會) và Khung Kỳ công ty (穹祺公司; là thương nghiệp cá nhân Trương gia trong Cửu Môn).

Khái niệm về “Nó”[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Trong suốt gần cuối chính văn Đạo mộ bút ký, từ tư liệu của Trần Văn Cẩm mà độc giả lần đầu tiên biết được khái niệm này, sự tồn tại của “Nó” đại biểu một thế lực

phản diện

vô hình của mạch truyện. 『; 它』, chữ Trung dùng là một từ âm “Tha” nhưng trung tính, không thiên về đại từ xưng hô chỉ nam hay nữ. Sau phần “Sa Hải”, nhân tố “Nó” được xác định chính là Uông gia (汪家).

Đây không phải là một cái gia tộc, đây gần như là một dạng

liên minh

lấy tư tưởng chung hợp thành. Xuất phát của thế lực này là từ Uông Tàng Hải. Căn nguyên của sự việc, theo “Tạng Hải Hoa” tiết lộ, là khi Uông Tàng Hải nhận thức được sự bao trùm của Trương gia trong quá trình phát triển của nhân loại, do vậy ông ta có ý phản kháng lại thế lực của Trương gia và đã lần mò đến Trường Bạch Sơn – đất tổ của Trương gia – để tìm kiếm đáp án này. Nhưng chẳng may ông bị người Nữ Chân của Vạn Nô vương bắt được và bị đem làm nô lệ đi sửa lại Vương lăng, tức Vân Đỉnh Thiên cung trong truyện. Cũng từ đây, Uông Tàng Hải khám phá ra Chung Cực, ông kinh hãi về bí mật to lớn này, muốn cố gắng truyền ra nhưng đều bị Trương gia ngăn cản, do đó chỉ còn có thể lén lút che giấu thông tin này trên những con “Xà mi Đồng ngư”, đặt những con cá này vào những cổ mộ trong bản đồ long mạch được thiết kế dẫn đến Trường Bạch Sơn. Ông ta hi vọng hậu thế sẽ có người tiếp thu lý tưởng của ông ta, và những người kế thừa ấy chính là Uông gia. Trong khi Trương gia che giấu bí mật về Chung Cực, Uông gia lại muốn công khai nó, do vậy cả hai đều ám đấu giao tranh, mà Uông gia có cách chia rẽ khiến Trương gia tự tan vỡ.

Đến tận khi chính văn Đạo mộ bút ký kết thúc, “Uông gia” vẫn chưa là một khái niệm hoàn chỉnh, mà chỉ như là một dạng thế lực vô hình nào đó chia rẽ Trương gia. Căn cứ phần “Đại kết cục” ghi lại, Trương Khởi Linh Muộn Du Bình đã nhận thức được một thế lực ám hại cả gia tộc của mình, nên mới liên kết Lão Cửu Môn, song Lão Cửu Môn gặp phải biến cố mà đi đến sự diệt vong quá nhanh chóng. Hai nhà Ngô gia và Giải gia, khi ấy đã nhận thức thực sự có một thế lực nào đó không chỉ làm hại Trương gia mà còn khống chế Cửu Môn, nên lấy đại diện Ngô Nhị Bạch – Ngô Tam Tỉnh cùng Giải Cửu Gia – Giải Liên Hoàn lập nên kế hoạch đánh lạc hướng Uông gia qua sự ra đời của Ngô Tà. Đến khi quyển truyện kết thúc, Ngô Tam Tỉnh (Giải Liên Hoàn) vẫn nghĩ Uông gia là một tổ chức liên hệ với chính phủ nào đó, chỉ cần thiêu hủy cái “Thi thể quan trọng” kia và đợi khi vị lãnh đạo chết đi thì toàn bộ sự việc sẽ kết thúc. Về sau trải qua quá trình nghiên cứu khi mất tích trong “Sa Hải”, Ngô Tam Tỉnh thông qua lời nhắn Xà độc gửi Ngô Tà, mới xác định được khái niệm “Uông gia” có tồn tại, mà cái khái niệm tổ chức khi trước Ngô gia lẫn Giải gia nhận định chỉ là một tầng sương mù ngụy trang của Uông gia mà thôi.

Trong phần “Sa Hải”, đại bộ phận Uông gia đã bị Ngô Tà tiêu diệt. Nhưng Uông gia chỉ là một dạng lý tưởng liên kết với nhau, nên hậu đại thừa kế vẫn còn rất nhiều.

Xem thêm: Nhất Niệm Vĩnh Hằng-Nhĩ Căn

Âm mưu 3000 năm[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Giải thích về âm mưu này chỉ được hé lộ trong phần “Sa Hải”, nhưng do có liên quan đến cốt truyện chính nên vẫn được liệt vào trong đây.

Hơn 3.000 năm trước, Tây Vương Mẫu quốc ở phía Tây được biết đến qua công nghệ khai thác một loại

thiên thạch

cổ đại đặc biệt được gọi là Vẫn ngọc (陨玉), thứ này có liên quan mật thiết đến phương thức trường sinh bất lão trong thế giới Đạo mộ bút ký. Căn cứ học thuật mà người Uông gia tiết lộ cho Lê Thốc (Nhân vật chính phần Sa Hải), Chu Mục vương lên ngôi năm 55 tuổi, đối với người thời cổ là rất già rồi, ông ta đã rất không cam tâm sự thật này, nên sau khi nghe được sự trường sinh của Tây Vương Mẫu quốc, Chu Mục vương đã dốc hết toàn bộ quốc lực để đi đến nơi này, và tại đó ông đã gặp Nữ vương của vùng đất bí ẩn này, Tây Vương Mẫu trong truyền thuyết. Cả hai đã yêu nhau, trao nhau nhiều tặng phẩm, Tây Vương Mẫu hoặc vì lời cầu xin của Chu Mục vương, hoặc vì cũng muốn gặp lại ông ta, mà quyết định trao cho thuốc trường sinh. Người Uông gia cũng nói:「“Chu Mục vương không thể dùng thuốc trường sinh, mà bản thân Tây Vương Mẫu cũng biết rõ”」, đây là bởi vì điều kiện trường sinh của Tây Vương Mẫu chính là ăn vào Đan dược kịch độc có chứa Thi biệt vương kèm theo phải ở trong Vẫn ngọc để tiến hành quá trình

lột da

qua nhiều năm. Thế nhưng, Vẫn ngọc là thứ độc nhất vô nhị, Tây Vương Mẫu không thể cho đi, cho nên điều kiện cần là Chu Mục vương cần quay lại Tây Vương Mẫu quốc, hoặc là một thứ có thể thay thế Vẫn ngọc, chính là “Ngọc dũng” được làm từ loại ngọc cùng chất với Vẫn ngọc.

Tác dụng của Đan dược có thể duy trì tình trạng trường thọ tương đối hiệu quả, nhưng tác dụng phụ rất lớn đó chính là khiến người ăn gặp thi biến, tức là xuất hiện quá trình khiến cơ thể biến đổi dị dạng thành các loại quái vật, cũng chính là các loại “Huyết thi”, “Cấm bà” hay “Hải Hầu tử” xuất hiện trong truyện. Để tránh tác dụng phụ này, Chu Mục vương lúc này lại không chọn quay về Tây Vương Mẫu quốc, mà tự mình thiết lập “Kế hoạch 3000 năm” đã khiến cốt truyện của Đạo mộ bút ký phát sinh.

Ban đầu, Chu Mục vương vào lúc 105 tuổi tuyên bố mình từ trần, xây dựng lăng mộ của mình, sau đó ẩn dật và dùng Thiết Diện sinh (Có thuyết nói là tự mình cải trang) để thực hiện việc trường sinh trong cổ mộ của mình. Ông ta thông qua Thiết Diện sinh làm quân sư cho

Vua

nước Lỗ

là Lỗ công, nói về thứ thuốc trường sinh bất lão năm xưa, rồi tiến cử Lỗ Thương vương – một kẻ trộm mộ, được ngụy trang thành một Kỳ nhân có thể thông nối âm giới. Tiếp đến, Chu Mục vương cần cải tạo “Lăng mộ Chu Mục vương” của mình và thuận tiện truy tìm “Ngọc dũng”, mà để làm được điều này thì ông ta cần phong cho vị Lỗ Thương vương này lên tước Vương, danh chính ngôn thuận vào lăng. Khi ấy các

chư hầu

đều có

vua

, nhưng chỉ

Thiên tử

mới được xưng

tước Vương

, còn lại là

tước Công

trở xuống, việc phong “Lỗ Thương vương” rất là trái đạo. Do đó, Chu Mục vương lại thông qua thân phận Thiết Diện sinh thuyết phục Lỗ công, diễn ra trò 「“Chu Thiên tử sách phong Lỗ Thương vương”」, như vậy Lỗ Thương vương đã được Thiên tử sách phong nên có thể dùng tư cách này mở cửa và cải tạo lăng mộ Chu Mục vương. Trong quá trình đó, Chu Mục vương thông qua Thiết Diện sinh, lôi kéo Lỗ Thương vương thành công tìm được “Ngọc dũng” trong một cổ mộ khác. Rồi đợi khi Lỗ Thương vương cải tạo cổ mộ, ăn viên Đan dược Thi biệt vương và mặc thứ này lên, Chu Mục vương lại lôi hắn ra, biến vị Lỗ Thương vương này trở thành “Huyết thi” canh cửa mộ, còn mình mặc chiếc áo này vào, nằm trong quan tài bên dưới Cửu đầu Xà bách và chờ đợi lột da tái sinh. Bên cạnh đó, Chu Mục vương không rõ thời gian mình có thể tỉnh lại, nên thiết kế ra âm mưu dùng thai nhi chưa đủ tháng chôn cùng vào một cái hộp cũng làm bằng Vẫn ngọc ở trong mộ, dùng như một đồng hồ báo thức của mình. Để chuẩn bị cho việc mình sẽ trở lại, không thể thiếu tài phú, do đó Chu Mục vương cũng đã sắp đặt rất nhiều tại vật của mình trong lăng mộ, tất cả nhằm để thời điểm Chu Mục vương tái sinh, ông ta có đủ trường sinh thể chất và vật chất giàu có, từ đó thống trị vĩnh viễn. Cũng theo “Sa Hải” đề cập, tập tục Hậu táng (厚葬) – tức là đem tài vật chôn cùng vào lăng mộ của mình – xuất hiện từ thời kỳ

Xuân Thu

, ứng với thời điểm mà Chu Mục vương vẫn còn sống trong truyện. Đây chính là giai đoạn “Lễ nghi sụp đổ” (禮樂崩壞) và hình thành lệ Hậu táng kéo dài rất nhiều thế kỉ về sau. Cũng theo người Uông gia, Chu Mục vương làm vậy cũng đã phần nào hình thành nên nghề nghiệp trộm mộ trong lịch sử, dù mục đích của ông ta chỉ là phỏng theo những gì ông ta chứng kiến tại Tây Vương Mẫu quốc, sắp xếp những người có thể lưu truyền thông tin văn vật giúp ông ta trong khi bản thân mình đang ngủ đông mà thôi.

Hiện tại, kế hoạch này đã được giải thích tương đối mập mờ và có phần cảm quan cá nhân của Uông gia trong “Sa Hải”. Một ít suy luận từ độc giả, việc Chu Mục vương sắp đặt nghề trộm mộ, dường như là ám chỉ đến việc hình thành gia tộc Trương gia ở Đông Bắc – những người có kiến thức đặc biệt về trộm mộ và có liên hệ với bí mật Chung Cực tại cửa Thanh Đồng. Cuối cùng vào thời nhà Minh, nhân vật Uông Tàng Hải xuất hiện, phát hiện ra kế hoạch của Chu Mục vương, bí mật Chung Cực cùng sự tồn tại của Trương gia. Chính điều này dẫn đến việc ông ta đào tạo thế hệ thừa kế ý hướng của mình là Uông gia, phá hỏng kế hoạch của Chu Mục vương khi kích động người Trương gia mở quan tài thai nhi 3.000 năm trước thời hạn, từ đó cũng gây nên nội đấu khiến Trương gia tan vỡ, đạt được ước vọng khống chế và khám phá Chung Cực.

Về sau khi Ngô Tà xuống Lỗ vương cung, Muộn Du Bình chém đứt đầu Huyết thi là thi biến của Lỗ Thương vương, sau đó bóp cổ xác chết trong Ngọc dũng, nói đó là Lỗ Thương vương, mà Huyết thi bên ngoài là chủ nhân thật sự của ngôi mộ. Thực tế, người bị Muộn Du Bình bóp chết chính là Chu Mục vương, chính Muộn Du Bình cũng đã nói gợi ý “Xác chết này đã 3000 năm rồi”, cũng vì âm mưu đã bị đứt đoạn giữa chừng, Muộn Du Bình cũng giết chết Chu Mục vương, kết thúc toàn bộ âm mưu này.

Lần trộm mộ lớn nhất lịch sử[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Cái gọi là Lần trộm mộ lớn nhất lịch sử (史上最大盜墓行動), là một sự kiện được đề cập trong cuốn 7 của Đạo mộ bút ký, là sự kiện mấu chốt khiến Lão Cửu Môn suy thoái, cũng là sự kiện khiến Ngô Tà nhận thức được sự tranh đấu cao trào giữa Trương gia và Uông gia (lúc này vẫn chỉ ẩn mình) dưới lớp vỏ bọc truy tìm phương pháp trường sinh. Lần trộm mộ này có liên quan mật thiết đến thân thế của Muộn Du Bình, cũng như phần nào vén bức màn về gia tộc họ Trương ở Trường Bạch Sơn.

Sự kiện diễn ra vào khoảng những năm

1963

, do Trương Đại Phật gia Trương Khải Sơn phát động lấy Trương Khởi Linh khi ấy – tức Muộn Du Bình – làm Thủ lĩnh. Việc bắt đầu khi Trương Khải Sơn, lúc ở trên bàn rượu đã tiết lộ về thân thế gia đình của mình, đều có liên quan đến gia tộc Trương gia tại Đông Bắc. Khi đó, Trương Khải Sơn từng trở lại nơi phát tích của gia tộc mình, nhưng phát hiện nơi đây chỉ còn là một chỗ hoang tàn, ở chỗ đó có cả một hầm ngầm to lớn chứa đầy những cỗ quan tài bằng sắt, vì tính quỷ dị mà cuối cùng người của Trương Khải Sơn đã tiêu hủy căn hầm này. Khi đó Trương Khải Sơn cũng là quân nhân, do vậy câu chuyện về gia tộc của ông đã truyền lên một vị lãnh đạo, đã khiến vị lãnh đạo này rất hứng thú bí mật của gia tộc. Sau khi Cách mạng thắng lợi, Trương Khải Sơn cùng gia tộc ẩn mình, nhưng vị lãnh đạo kia bước sang tuổi già liền sợ hãi cái chết, vì vậy đã cho truyền gặp Trương Khải Sơn và không rõ từ đâu mà ông ta biết bí mật về thuật trường sinh của Trương gia, và yêu cầu Trương Khải Sơn tiến hành tìm hiểu về bí mật này. Vì có đặc quyền, Trương Khải Sơn tiến hành tra xét các “Huyện chí” ghi lại thông tin địa danh và gia tộc của rất nhiều quận huyện trong cả nước, cuối cùng phát hiện manh mối ở núi Tứ Cô Nương tại

Tứ Xuyên

, tìm ra được Trương Khởi Linh (Muộn Du Bình) và tiến hành “Lần trộm mộ lớn nhất lịch sử” như truyện đề cập.

Cuộc trộm mộ này kéo dài 3 năm, vì một biến cố cực kỳ to lớn, sự kiện đã khiến Lão Cửu Môn thiệt hại nặng nề đến nhân khí, từ đó Cửu Môn cũng dần lụn bại. Không lâu sau đó, vị lãnh tụ cùng người phụ tá có liên quan của ông ta đều lần lượt qua đời, toàn bộ hạng mục công tác này cũng tự động kết thúc theo. Nhưng cũng theo Giải Vũ Thần trình bày, vẫn có người kế tục vị lãnh đạo kia – được gọi là thế lực A – muốn duy trì việc tìm kiếm thuốc trường sinh thông qua thế hệ của Ngô Tam Tỉnh, Giải Liên Hoàn, Trần Văn Cẩm và Hoắc Linh, tra xét các cổ mộ ở Tây Sa, rồi tiếp đó là Trương gia Cổ lâu tại Quảng Tây. Nhưng theo sự chứng kiến của Ngô Tà, họ nhận thức một thế lực B đối kháng thế lực A, giết và đánh tráo đoàn đội khảo sát tại Quảng Tây.

Sự tranh đấu giữa A và B, chính là một sự ngấm ngầm giữa phe liên hệ với Trương gia (là Ngô Tam Tỉnh cùng Giải Liên Hoàn) cùng người Uông gia – nấp dưới vỏ bọc của thế lực B. Theo như giải thích về “Nó” ở phần trên, lúc này Uông gia vẫn rất ẩn náu, khiến Ngô Tam Tỉnh cùng Giải Liên Hoàn cho rằng đó là một tổ chức nào đó muốn thanh trừ thế lực A mà thôi. Cho nên họ cố gắng bày kế đánh lừa, hoán đổi thân phận, chờ đợi “Kẻ lãnh đạo cuối cùng của tổ chức kia” chết đi và thiêu hủy cái “Thi thể quan trọng” kia thì toàn bộ sự việc sẽ kết thúc, như kết quả quyển 8 thể hiện. Họ không ngờ thực chất sự việc còn phức tạp hơn.

Danh từ[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Vì là tiểu thuyết trộm mộ cùng phiêu lưu, Nam Phái Tam Thúc đã kỳ công xây dựng nên một thế giới riêng của mình. Trong đó có rất nhiều khái niệm đặc thù, không ít khái niệm là lấy từ thực tế sau đó lại được sử dụng vào trong truyện nên có biến hóa ý nghĩa nhất định.

Xem thêm: Ebook Triệu Hoán Thần Binh-Hạ Nhật Dịch Lãnh-Full-Tải full prc/mobi, epub, pdf

Thực thể[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Huyết thi (血屍)
Đây là một loại

cương thi

(tiếng lóng dùng là “Bánh tông” 粽子), nhưng so với cương thi bình thường thì lợi hại hơn nhiều. Nguyên nhân có loại cương thi này là khi bị Thi biệt vương chạm phải, hoặc là ăn viên Linh đan có Thi biệt vương nhưng không được lột da trong lớp áo ngọc. Loại cương thi máu này mình đồng da sắt, trước mắt chỉ có Trương Khởi Linh cùng Hắc Hạt Tử là từng đẩy lui được. Trong truyện thiết kế, khi khám địa chất, nếu dùng xẻng Lạc Dương xúc đất có hiện tượng thấm máu nền đất, tức khắc biết được trong mộ có Huyết thi.

Thi biệt (尸蹩)
Một loại

côn trùng

lưỡng cư

chuyên ăn xác chết, thân thể màu xanh đen, riêng Thi biệt vương (尸蹩王) có màu đỏ như máu. Thân thể của Thi biệt vương có kịch độc đáng sợ, có thể bay được, hễ khi Thi biệt vương chạm vào người nào thì người đó hóa dần thành Huyết thi. Từ đời Thượng cổ, các quốc gia Tây Vực đem trứng của Thi biệt để ở Hố đầu người, Thi biệt vương sinh sôi trong sọ người mà thành. Tây Vương Mẫu dùng Thi biệt vương làm nhân của Đan dược, khi ăn vào kết hợp ở trong một lớp Áo ngọc (hay bự hơn là Vẫn ngọc Thiên thạch), đợi sau khi lột da, liền có thể cải lão hoàn đồng. Nếu ăn xong viên Đan dược mà không lập tức cộng hưởng Ngọc khí, liền sẽ phát sinh Thi biến. Đội thám hiểm Tây Sa đại đa số đều không kịp vào Vẫn ngọc mà Thi biến, trong đó có Hoắc Linh, chỉ có Trần Văn Cẩm kịp thời đi vào.

Cấm bà (禁婆)
Một loại sinh vật nguy hiểm trong cổ mộ tương tự Huyết thi và Thi biệt vương. Truyền thuyết nói về Cấm bà rất phổ biến ở dân tộc thiểu số phía Nam, từ bộ tộc Miêu Dao ở

Vân Nam

cho đến ngư dân ở

Hải Nam

trong thực tế, Nam Phái Tam Thúc đem vào tiểu thuyết. Theo câu chuyện thiết kế, đây là một kết quả Thi biến nếu ăn Đan dược Thi biệt vương mà không tiếp xúc bao bọc bởi Ngọc khí. Đặc điểm là mái tóc dài kinh hồn, thân thể tỏa ra một loại Hương khí kì lạ, rất sợ lửa. Trước mắt theo Trần Văn Cẩm suy luận, đại đa số thành viên thám hiểm Tây Sa đều biến thành Cấm bà, trong đó Cấm bà mà Ngô Tà gặp ở Viện an dưỡng tại Cách Nhĩ Mộc chính là Hoắc Linh.

Hải Hầu tử (海猴子)
Là một loại thủy quái, hình dạng thân người, có lớp vẩy cứng, sức lực cực lớn. Khi thám hiểm lăng mộ dưới đáy biển, nhóm Ngô Tà đụng độ trong phần “Nộ hải Tiềm sa”. Đây là một kết quả khác sau khi ăn Đan dược Thi biệt vương mà không có Vẫn ngọc bảo hộ, tương tự Huyết thi và Cấm bà.
Nến Cửu Âm (烛九阴)
Xuất hiện trong phần Tần Lĩnh Thần Thụ (秦岭神树), thực chất là một loài

rắn độc

với kích cỡ cực lớn sống ở

thời cổ đại

. Đời

vua Thuấn

người ta bắt thứ này để lấy mỡ làm nến chiếu sáng, người xưa ví nó như

rồng

, còn gọi là Nến Rồng, mắt của Nến Cửu Âm từ khi sinh ra đã nằm ngang. Con mắt này là bản nhãn (mắt chính), ngoài ra còn có một con mắt khác mọc phía trên tên là âm nhãn. Truyền thuyết ngàn năm nói rằng âm nhãn của Nến Cửu Âm nối liền với

địa ngục

, chỉ cần bị nó liếc một cái người đó lập tức bị ác quỷ nhập tràng, lâu ngày sẽ biến thành quái vật đầu người mình rắn.

Nhân Diện điểu (人面鸟)
Một loại quái vật thời kỳ Cổ đại, được mô tả trong

Sơn Hải kinh

, mình là

chim

nhưng mặt của con người. Trong tiểu thuyết, loại quái vật này xuất hiện trong phần “Vân Đỉnh thiên cung”, bên trong bụng của những con chim này có những con

khỉ

không có da chui ra ăn con mồi mà loài chim này tha về. Theo nhóm Cầu Đức Khảo giảng giải cho Ngô Tà, đây là quan hệ

cộng sinh

: chim săn mồi mà khỉ trong bụng giúp tiêu hóa con mồi.

Cửu đầu Xà bách (九頭蛇柏)
Một loại

thực vật

nhiều

dây đằng

, tương tự một loại thực vật trong thực tế có tên khoa học là Schefflera actinophylla. Xuất hiện lần đầu trong phần Thất tinh Lỗ vương cung, có thân rất lớn, nhiều dây đằng quấn quanh nạn nhân. Theo “Ngô Tà tư gia Bút ký”, đặc trưng sinh thái của loài thực vật này đại khái là: Sau khi giết chết động vật, nó sẽ dựa vào mùi thối rữa thi thể mà dẫn dụ côn trùng tới, truyền bá thụ phấn.

Long Chất (蠪侄)
Xuất hiện trong phần ngoại truyện Sa Hải: Sa mãng Xà sào (沙海 :沙蟒蛇巢), là một loài gần giống với

hồ ly

, thường hay bị nhận nhầm là

hồ ly

, cực kỳ hiếm gặp. Giống này thường hành động theo đàn chín con, có một con cái, hình thể rất lớn, tám con đực tương đối nhỏ. Chúng nằm trên lưng con cái, cùng nhau hành động, hơn nữa thân thể chúng lại vô cùng dài, đó là lí do Long Chất thường bị cho là có chín đầu, chín đuôi, có rất nhiều người kể rằng đã thấy

hồ ly chín đuôi

, cũng là bởi vì hiểu sai từ long chất.

Vật thể[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Chiến Quốc bạch thư (戰國帛書)
Thời cổ đại

Chiến Quốc

, ngoài việc dùng thẻ tre, người ta còn dùng các loại vải dệt để ghi chép sử liệu, tương đối quý giá. Vật mà Ngô Lão Cẩu lấy từ ngôi mộ cổ Trường Sa là một loại Lỗ Hoàng bạch (魯黃帛) rất quý giá. Khái niệm “Chiến Quốc bạch thư” là có thật, sự kiện Cầu Đức Khảo lừa gạt lấy sách lụa cũng là Nam Phái Tam Thúc dựa vào sự kiện có thật khi một nhà truyền giáo Mỹ là Johu Hadley Cox khai quật được sách lụa ở Hồ Nam và đưa về Mỹ trưng bày.

Xà mi Đồng ngư (蛇眉銅魚)
Tổng cộng có 3 con, đều được Uông Tàng Hải bí mật dùng chữ

Nữ Chân

ghi lại việc mình tham gia sửa sang Hoàng lăng của Vạn Nô vương, biết được bí mật Chung Cực trong cửa Thanh Đồng. Vì hi vọng hậu thế biết được bí mật vĩ đại này, Uông Tàng Hải để 3 con cá vào 3 nơi phong thủy mà ông tự tạo nên, lần lượt là Thất tinh Lỗ vương cung – Tây Sa Hải mộ – Quảng Tây Cổ tháp. Vì tạo hình con cá bằng

đồng

, trên

mí mắt

có hàng lông mi được làm thành hình rắn, do vậy được gọi theo tên này.

Quỷ nữu Long Ngư ngọc tỷ (鬼钮龙鱼玉玺)
Tức là Ngọc tỷ Long Ngư có đầu núm khắc hình Quỷ. Trong truyền thuyết, Ngọc tỷ này có thể dùng để triệu hoán Âm binh. Thực tế đây là chìa khóa tiến vào cửa Thanh Đồng bên dưới sâu của Vân Đỉnh Thiên cung, có tổng 2 cái. Một cái từng được Khách sạn Tân Nguyệt bán đấu giá, bị Ngô Tà cướp đi. Một cái do Hoắc lão thái thái giữ, rồi trả lại Trương Khởi Linh. Khi Trương Khởi Linh tiến vào cửa Thanh Đồng chịu ải 10 năm, đem 1 cái giao cho Ngô Tà.
Kỳ Lân kiệt (麒麟竭)
Một loại thực vật đặc thù, niên đại càng lâu hiệu quả càng lớn, tục truyền đặt ở trên rốn thi thể thì giúp bảo trì xác chết không hư hỏng. Sau khi ăn vào, trong máu sinh ra biến hóa xua đuổi được các động thực vật hoặc thi biến.
Ngọc dũng (玉俑)
Một vật ở trong Thất tinh Lỗ vương cung. Chữ “Dũng” là danh từ chỉ đến hình nhân bằng gỗ để chôn theo người chết trong mộ cổ. Có thể hiểu thành “Áo ngọc”, bởi vì theo mô tả thì nó được ghép từ những miếng

ngọc

thành hình như một cái áo giáp. Theo truyền thuyết, loại áo này không chỉ quý vì được làm từ ngọc, mà nó còn có tác dụng “Cải lão hoàn đồng”, giúp người mặc nó vĩnh viễn có dung mạo tươi trẻ. Hình tượng loại áo này được Nam Phái Tam Thúc dựa trên Ngọc y (玉衣) – một hình thức khâm liệm cao cấp của hoàng gia và quý tộc đời

Tây Hán

.

Vẫn ngọc (隕玉)
Một loại

ngọc

có xuất xứ từ tảng

thiên thạch

rất đặc biệt tại Tây Vương Mẫu quốc Cổ thành. Theo như tiểu thuyết nói, thế giới khi ấy có khái niệm về Vẫn ngọc là một loại đá quý, một loại thiên thạch đặc thù, bởi vì tài chất xúc cảm đều tương tự ngọc, nên thường được sử dụng như ngọc, đối với đời Thượng cổ thì đây là một vật cực kỳ trân quý. Cũng theo tiểu thuyết xây dựng, Tây Vương Mẫu đã sử dụng sự

phóng xạ

từ loại ngọc này thực hiện việc trường sinh, khi ăn Đan dược Thi biệt vương, nếu không ở trong Vẫn ngọc thì sẽ xuất hiện sự thi biến theo thời gian. Ở trong Vẫn ngọc, người ăn Đan dược sẽ tiến vào trạng thái ngủ đông, trải qua khoảng thời gian rất dài từ từ lột da rồi mới dần có thể tái sinh.

Thanh Đồng môn (青銅門)
Cánh cửa bằng chất liệu

Đồng điếu

cao cỡ mấy chục

mét

nằm sâu dưới Địa cung của Vân Đỉnh Thiên cung. Bên trong cánh cửa này có thứ được gọi là 『Chung Cực; 終極』, tức kết thúc của vạn vật. Gia tộc họ Trương ở Trường Bạch Sơn chính là có nhiệm vụ bảo vệ bí mật của cánh cửa. Ở phần “Tạng Hải Hoa” tiết lộ, người Trương gia còn sử dụng chất Đồng điếu đặc biệt để tạo ra rất nhiều cửa Thanh Đồng khác trên nhiều nơi khác nhau, mục đích nhằm đánh lạc hướng những ai tò mò về Chung Cực đằng sau cánh cửa lớn nhất tại Vân Đỉnh Thiên cung.

Địa danh[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Thất tinh Lỗ vương cung (七星魯王宮)
Là cổ mộ đầu tiên mà Ngô Tà đi cùng Chú ba Ngô Tam Tỉnh xuống. Chủ mộ là Lỗ Thương vương thời

nước Lỗ

.

Tây Sa Hải mộ (西沙海墓)
Là cổ mộ thứ hai mà Ngô Tà đi xuống, nhưng lại là cổ mộ đầu tiên mà Ngô Tà khám phá mà không có Chú ba. Mộ riêng mà Uông Tàng Hải xây dựng cho mình, giấu một miếng Xà mi Đồng ngư. Nơi đây cũng là nơi mà đoàn khảo sát Tây Sa mất tích.
Quảng Tây Cổ tháp (廣西古塔)
Một bảo tháp ở

Quảng Tây

, có cấu trúc kiểu Kính Nhi cung (鏡兒宮). Nơi đây là nơi Trần Bì A Tứ đem ra được con Xà mi Đồng ngư cuối cùng.

Vân Đỉnh Thiên cung (雲頂天宮)
Tọa lạc ở vùng

Trường Bạch Sơn

, giáp với ranh giới

Triều Tiên

. Đây là mộ địa của Vạn Nô vương (万奴王) – một thủ lĩnh

Đông Hạ

có hình thù kỳ quái, cả thân tỏa ra mấy cánh tay nhìn như Thiên thủ Quan Âm (千手观音). Theo như Uông Tàng Hải ghi lại trên Xà mi Đồng ngư, Vạn Nô vương đều thay các đời không phải là cha truyền con nối, mà khi Vạn Nô vương tiền nhiệm chết đi, từ cánh cửa Thanh Đồng bò lên một Vạn Nô vương khác.

Tây Vương Mẫu quốc (西王母國)
Một quốc gia từng xưng bá ở

Tây Vực

, ước đoán có tận từ thời

Viêm Đế

Hoàng Đế

. Văn hóa đặc biệt quái dị khi thờ rất nhiều rắn độc và lấy khai thác

thiên thạch

để làm

ngọc

. Tọa lạc ở Tháp Mộc Đà (塔木陀) thuộc

Lòng chảo Tarim

, chỉ khi mưa xuống mới có đường dẫn vào.

Trương gia Cổ Lâu (張家古樓)
Tòa lầu cổ 8 tầng của gia tộc Trương gia tại Trường Bạch Sơn, nơi an táng toàn bộ gia tộc họ Trương. Tòa cổ lâu tọa lạc dưới Hồ ma của làng Ba Nãi – một ngôi làng

người Dao

bên sườn

Thập Vạn Đại Sơn

. Bên cạnh địa điểm kỳ ảo ẩn dưới một cái hồ rộng, Trương gia Cổ lâu còn chứa bí mật về việc được dựng lên bởi “Dạng thức Lôi” (樣式雷) – một kiểu kiến trúc hết sức đặc biệt do gia tộc Lôi thị sáng tạo, một gia tộc chuyên về kiến trúc và vốn chỉ phục vụ riêng cho Hoàng triều Đại Thanh.

Chuyển thể[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

Năm

2011

, một bộ

manhua

của Dongdong và Yuelu đã được xuất bản. Sau tập thứ năm, tác giả của Đạo mộ bút ký đã có một cuộc tranh luận với hai tác giả truyện tranh. Không may, điều này dẫn đến việc kết thúc bộ manhua.

Vào năm

2014

, có thông báo rằng loạt phim chuyển thể từ bộ tiểu thuyết,

Đạo mộ bút ký

, sẽ được thực hiện với tám mùa. Tuy vậy, chỉ có mùa đầu tiên được thực hiện.

[6]

Năm

2016

, bộ tiểu thuyết đã được chuyển thể thành bộ phim điện ảnh phiêu lưu hành động cùng tên. Bộ phim thu về 1 tỷ 4 triệu nhân dân tệ tại phòng vé, xếp thứ chín doanh thu phòng vé khu vực Trung Quốc đại lục năm 2016, và thứ năm nếu chỉ tính riêng phim Trung Quốc.

[7]

Năm

2019

, mùa thứ hai của

Đạo mộ bút ký

bắt đầu phát sóng, song với dàn diễn viên hoàn toàn mới. Nội dung bộ phim được chuyển thể từ cuốn thứ hai.

Xem thêm[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

  • Đạo mộ bút ký

  • Tiểu thuyết

  • Tây Vương Mẫu

Tham khảo[

sửa

|

sửa mã nguồn

]

  1. ^

    “Nam Phái Tam Thúc”

    .

  2. ^

    Brzeski, Patrick (ngày 11 tháng 5 năm 2016).

    “Cannes: LeVision CEO Goes Behind Hollywood-China Co-Production ‘Great Wall’ Starring Matt Damon”

    .

    The Hollywood Reporter

    . Truy cập ngày 27 tháng 5 năm 2016.

  3. ^

    “Sina Visitor System”

    . weibo.com. Truy cập ngày 21 tháng 1 năm 2016.

  4. ^

    Lei, Xu (ngày 1 tháng 1 năm 2007).

    Grave Robbers’ Chronicle

    (bằng tiếng Trung Quốc). ZHE JIANG PUBLISHING UNITED GROUP.Quản lý CS1: ngôn ngữ không rõ (

    liên kết

    )

  5. ^

    Nguyên văn câu biệt danh là [闷声不吭的拖油瓶; Muộn thanh bất hàng đích tha du bình], tức “Một thằng con ghẻ một tiếng cũng không nói”.
    Cụm từ [Tha du bình; 拖油瓶] là một

    danh từ

    mang nghĩa tiếng lóng, chỉ đến “Con của bà vợ với chồng trước sau đó lại tái giá”. Đây là một dạng phương ngữ, tiếng lóng mà không phải một danh từ chính quy, nghĩa đen của từ này là “Kéo cái bình dựng dầu theo”. Một cách nói khác của nó là [Tha hữu bệnh; 拖有病].
    Vì là gọi tắt và để đánh vào cái sự kín tiếng của nhân vật, các fan đọc truyện đều gọi thành “Cái bình kín miệng” dù câu chửi nguyên văn của Ngô Tà không liên quan gì đến cái bình nào cả.

  6. ^

    “《盗墓笔记》将拍8部电影 三叔看好影视化”

    . ent.sina.com.cn. Truy cập ngày 21 tháng 1 năm 2016.

  7. ^

    “盗墓笔记_剧情_1905电影网”

    . www.1905.com (bằng tiếng Trung). Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2018.

Lấy từ “

https://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Đạo_mộ_bút_ký&oldid=67748722

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button