Góc truyện

[ Đam mỹ ] Xiềng xích yêu thương-Phiên ngoại 3

Bạn đang xem: [ Đam mỹ ] Xiềng xích yêu thương-Phiên ngoại 3

[ Đam mỹ ] Xiềng xích yêu thương

Phiên ngoại 3

Phùng Tầm Kha thích nhất là mỗi ngày ở cạnh Cao Dung, mỗi đêm ôm Cao Dung ngủ. Hắn sẽ hôn Cao Dung không biết chán. Hắn thích hôn lên má cậu, sau đó đến môi, rồi từ môi dời xuống cổ, từ cổ dời xuống eo, từ eo dời xuống…

Cốp.

Hắn bị Cao Dung gõ vào đầu. Cậu vừa giữ chặt quần mình, vừa đẩy hắn: “Anh làm gì vậy hả? Mau đứng lên.”

Phùng Tầm Kha bĩu môi hờn dỗi, nhẹ nhàng kéo Cao Dung vào lòng, sau đó nâng mu bàn tay cậu lên, hôn thật khẽ.

“Làm sao bây giờ, làm sao đây?”

Cao Dung chọt má hắn: “Sao cái gì?”

“Dung Dung biết, anh không phải là kẻ tham lam nhưng chẳng hiểu vì sao ở cạnh em, anh chưa bao giờ thấy đủ.” Phùng Tầm Kha bỏ một ngón tay nhỏ xinh vào miệng mình, liếʍ ʍúŧ.

“Với tình trạng này, khi chết đi anh sẽ xuống địa ngục.” Hắn thở than. “Bảy đại tội của loài người anh đã chiếm hết bốn. Anh sẽ ghen tuông khi thấy em nói cười với ai đó, anh sẽ giận dữ nếu ai đó dám làm tổn thương em, tham lam của anh là muốn bên cạnh em mãi không rời, du͙ƈ vọиɠ lớn nhất của anh chính là muốn làm chuyện-vợ-chồng-hay-làm và trầm luân em nhiều hơn nữa.”

“…Anh sợ lắm, Dung Dung biết không? Có khi anh chết đi rồi, thiên đường sẽ chia cắt chúng ta mãi mãi. Anh sẽ là một con quỷ luôn đứng ở nơi tăm tối nhất, khao khát ngửa cổ nhìn em.” Phùng Tầm Kha vừa nói vừa hôn lên môi Cao Dung, chậm rãi áp cậu xuống giường, ngón trỏ nhẹ nhàng gỡ từng cúc áo sơ mi đang ngay hàng thẳng lối.

Cao Dung nhìn sâu vào đôi mắt của Phùng Tầm Kha mông lung và đầy ướŧ áŧ. Gương mặt đẹp đẽ như trăng rằm kia chợt thoáng qua một nét u sầu, cậu bất giác đưa tay vuốt ve, phác họa từng tấc thịt da của hắn.

Cùng chung chăn gối với Phùng Tầm Kha mới hiểu, nhiều đêm cơn ác mộng vẫn tìm tới hắn, khiến hắn vô thức khóc trong mơ.

Cậu nghe hắn nghẹn ngào lẩm bẩm: “Dung Dung, đừng bỏ anh. Mẹ, đừng rời xa con…”

Sau đó, hắn choàng tỉnh, càng bàng hoàng ôm chặt cậu hơn, đôi môi nỉ non bên tai không dứt: “Dung Dung, anh yêu em. Dung Dung…”

Đời này hai từ khắc khoải trong tâm trí Phùng Tầm Kha, chính là tên của cậu.

“Không sao, không sao mà. Em ở đây, em yêu Kha nhất.”

Trong bóng đêm mờ mịt, Phùng Tầm Kha điên cuồng thè lưỡi hôn lên người cậu, để lại vô số dấu hôn. Hắn muốn thân thể Dung Dung nhớ hoài sự yêu thương của hắn. Có vậy Phùng Tầm Kha mới an tâm thiếp đi, tay vẫn vòng qua eo Cao Dung thật chặt.

“Anh không để Dung Dung theo nó bỏ anh đâu.”

“…Nó nào?”

“Nó là thằng tình địch.”

Cao Dung buồn cười nhìn hắn, thầm nghĩ Phùng Tầm Kha lúc này quá đỗi đáng yêu. Nhưng Cao Dung nào hay, thời khắc Phùng Tầm Kha vùi đầu vào trong ngực Cao Dung, khóe môi cong lên một nét cười rất mảnh.

Chính vì lẽ đó mà Cao Dung không muốn để Phùng Tầm Kha nghĩ ngợi nhiều. Hiện giờ cậu mặc  hắn càn quấy trên người mình, bình thản hỏi: “Kha này, anh có sợ địa ngục không?”

Hắn trả lời rất đáng thương: “Sợ.”

“Người xưa có câu, lấy gà theo gà, gả chó theo chó, nếu em yêu anh rồi cho em theo anh đi.” Cao Dung cọ cọ vào mặt hắn. “Thiên đường kia, ai thèm.”

Phùng Tầm Kha nghe xong, kích động ôm lấy Cao Dung, nụ hôn điên cuồng như gió mưa gào thét. Trang phục bị vứt ngổn ngang trên đất, báo hiệu một màn xuân sắc diễn ra.

Hắn sẽ không lôi kéo Cao Dung, hắn muốn Cao Dung tự nguyện sa lầy với hắn.

Tựa như thứ chất độc ngọt ngào đầy tràn trong vòm họng, nó đang gϊếŧ dần gϊếŧ mòn linh hồn tôi, và Dung Dung là sự cứu rỗi sau cùng tôi vẫn luôn thèm khát.

Phùng Tầm Kha không thể sống mà không có một người điều khiển hắn ta. Giống như bạn vớt một con cá vàng ra khỏi mặt nước, rồi bạn hỏi: Cá ơi cá, giờ thì mi được tự do rồi, mi có vui không?

Tình yêu cố chấp kia là điển hình của sự ràng buộc, để Cao Dung phải vô thức trói mình vào xiềng xích yêu thương.

Dù khó khăn ra sao cũng được. Đối với Phùng Tầm Kha, chỉ cần nơi nào có Cao Dung thì nơi đó sẽ là nhà. Những thứ còn lại hắn không quan tâm.

Địa ngục hay những ai cản lối, đều chết hết đi.

.

.

Cao Dung căng thẳng nhìn hắn, đôi má ửng hồng, môi mím lại hết sức khẩn trương. Cậu và hắn sắp làm chuyện đó. Cậu đã trấn an mình không sao, nhưng trong lòng vẫn luôn sợ hãi.

“…Em sợ đau.” Thời khắc mà Phùng Tầm Kha nhấc chân Cao Dung lên, cậu đã thì thầm bên tai như vậy.

Hắn mỉm cười, nhẹ nhàng hôn lên bắp đùi Cao Dung, để lại từng dấu hôn đỏ ửng. “Anh không cam kết sẽ không đau, nhưng anh hứa sẽ giảm thiểu thiệt hại ở mức thấp nhất.” Rồi hắn khàn khàn đệm thêm một câu tiếng Anh ngắn ngủi. “Trust me, please.”

Hắn cho một ngón tay vào trong cậu cùng với một ít bôi trơn.

“A…” Cao Dung không kìm được khẽ kêu một tiếng.

“Dung Dung, thả lỏng.”

Cơ thể cậu như có lửa thiêu.

Chất bôi trơn kia thì mát lạnh.

“Cảm thấy thế nào?” Phùng Tầm Kha chăm chú nhìn Cao Dung.

“Em… ổn.” Mặt cậu đỏ như gấc.

Lại một ngón tay.

“A!”

Hậu huyệt bị dị vật xâm nhập khiến Cao Dung oằn người, thành thật mà nói, hơi khó chịu.

“Của Dung Dung nhỏ quá.” Phùng Tầm Kha nhẹ nhàng dùng ngón tay ra vào bên trong tạo nên những âm thanh kỳ lạ. Cao Dung xấu hổ vô cùng, cậu mím môi, nhắm tịt mắt.

Một lúc sau…

Khi thân thể dần dần thích nghi hơn, cậu bỗng thấy thứ trong qυầи ɭóŧ của Phùng Tầm Kha to lên đáng sợ.

“Dung Dung, có thể sao?” Đôi mắt xanh quyến rũ kia dâng lên một tầng du͙ƈ vọиɠ.

Cũng là câu hỏi ấy, cũng là một biểu cảm này. Cao Dung nhớ tới khoảnh khắc hai đứa đắm chìm ở căn phòng nhỏ hẹp của Phùng Tầm Kha, bọn họ từng triền miên như thế. Thời niên thiếu đầy ký ức mặn ngọt, đắng cay…

Cao Dung dứt khoát gật đầu.

Phùng Tầm Kha đổ một lượng chất lỏng lên thứ đó của mình, tiếp theo gập hai chân Cao Dung lên, đẩy vào vào hậu huyệt. Cao Dung chỉ thấy một mảnh đau nhói như xé rách cậu.

“A…” Cậu run run ôm chặt Phùng Tầm Kha, mười ngón tay cào nhẹ trên lưng hắn.

To… To và nóng quá. Thậm chí cậu còn có thể cảm nhận sự gân guốc từ người anh em của hắn ta đang tiến sâu vào.

“Đau quá, Kha.” Cao Dung bắt đầu nức nở.

“Xin lỗi, em cố chịu đựng một lúc.” Phùng Tầm Kha nhẫn nại hôn lên gương mặt đầy nước mắt của Cao Dung, hắn cảm thấy xót xa vô tận. Hắn làm tổn thương Cao Dung. Nhưng việc này,tuyệt quá…

“Dung Dung, đừng kẹp chặt, anh cũng đau lắm đây.” Phùng Tầm Kha nhíu mày rêи ɾỉ. “Anh đau quá, Dung Dung.”

Cao Dung: “…” Gần như nín khóc.

“Em nhỏ quá.” Hắn khẽ rên.

“Là do anh to!”

“Anh không to.”

Cậu tức quá hét lên: “Em nhỏ!”

Nhưng nhầm lời thoại rồi!!!

Phùng Tầm Kha: “Làm nhiều lần sẽ hết nhỏ thôi.”

Cao Dung: “…” Nhỏ cái đầu anh đó!

Dưới ánh đèn vàng nhạt, cậu ngắm nhìn gương mặt tràn đầy du͙ƈ vọиɠ, lẳng lơ và quyến rũ của Phùng Tầm Kha. Biểu cảm của hắn thật sự rất mê người, hàng mi cánh quạt run run và mồ hôi chảy xuôi trên cơ thể. Mái tóc vàng óng ánh xõa tung vươn trên bờ môi mỏng càng khiến hắn đẹp tựa trong tranh.

“Đây là lần đầu tiên đấy.” Phùng Tầm Kha hít thở nặng nề. “Miệng nhỏ Dung Dung đừng cắn chặt anh, nếu không anh sẽ không động được.”

Cao Dung: “…” Anh có thôi vô liêm sỉ đi không! Rõ ràng em mới là người chịu thiệt.

Vài chục giây trôi qua…

“Anh đỡ đau rồi, Dung Dung đỡ đau chưa?” Nhìn hậu huyệt đỏ tươi căng tròn đang hàm chứa thứ to lớn của mình, Phùng Tầm Kha bỗng nhiên nảy sinh cảm giác thành tựu.

Cao Dung: “…” Không đỡ đau thì anh để im tới sáng à? Cậu mím môi, nói khẽ: “Anh… làm đi.”

Phùng Tầm Kha dưới sự tín nhiệm của Cao Dung, đem Cao Dung làm không ngừng nghỉ. Hắn bảo là lần đầu nhưng lại hết sức chuyên môn, rút ra, đẩy vào không thua gì ‘vận động viên’ chuyên nghiệp. Cao Dung bị hắn va chạm đến đầu óc hỗn độn, từng cú thúc mạnh mẽ liên tục nhấn chìm cậu trong bóng đêm.

“A… Chậm thôi.” Cậu cắn lấy vai anh.

“Nhưng hỏng rồi.” Phùng Tầm Kha thở dốc, động tác vẫn cuồng nhiệt như cũ.

“Hỏng gì…a …”

“Của anh hỏng rồi, không kiểm soát được. Nó cứ theo quán tính mà làm thôi.” Hắn vô-cùng-thành-thật giải thích.

“Anh… đồ ngốc… a… này!”

Cao Dung bị hắn đẩy đến không nói nên lời, hầu hết là tiếng rên đứt quãng và tiếng thở hổn hển của kɦoáı ƈảʍ đan xen chút nhói đau.

“Giọng Dung Dung rất dễ nghe.” Phùng Tầm Kha vừa xoa nắn đầu ngực Cao Dung, vừa khen ngợi.

Nước nhờn theo động tác của bọn họ mà tràn ra, chảy xuống drap giường.

Đến thời điểm này Cao Dung mới biết, Phùng Tầm Kha chính là một con sói… gian manh! Và thỏ trắng Cao Dung đã sớm bị sói ăn không còn một mẩu!

Đến phút cuối, Phùng Tầm Kha bắn từng luồng tϊиɦ ɖϊƈh͙ nóng bỏng vào cơ thể Cao Dung khiến cậu tê dại, thoải mái đến run người.

“Dung Dung… sinh con cho anh đi.”

Cao Dung mệt mỏi vuốt ve mặt hắn: “…Được.”

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Back to top button
444 live app 444 live 444 live app 444live kisslive kiss live yy live yylive