Góc truyện

[KHOÁ] Toái ngọc đầu châu-[TNĐC] Chương 3-Chưa gì đã không nghĩ ra được tóm tắt nữa rồi

[TNĐC] Chương 3 – Chưa gì đã không nghĩ ra được tóm tắt nữa rồi

4.7K 285

74

     

    Toái ngọc đầu châu

    Tác giả: Bắc Nam

    Chương 3: Chưa gì đã không nghĩ ra được tóm tắt nữa rồi

    Thứ hai, ai đi làm thì đi làm, ai đi học thì đi học, Đinh Hán Bạch cãi nhau với chủ nhiệm Trương xong thì xin nghỉ, cụ thể chưa nói là nghỉ mấy ngày, mà chủ nhiệm Trương còn đi công tác ở Phúc Kiến nữa, nên hắn mới không nóng vội gì.

    Ngủ một giấc thẳng đến khi mặt trời đã lên cao, bữa sáng và trưa gộp thành một, hắn mới rửa mặt sạch sẽ bước ra khỏi phòng ngủ thì bắt gặp hai cái rương khiến mình phiền lòng kia. Đinh Hán Bạch chầm chậm bước đến phòng cách vách, gào một tiếng long trời lở đất: "Kỷ Trân Châu! Ra đây!"

    Cửa đóng, Kỷ Thận Ngữ xuất hiện tại khe cửa, dù núi Thái Sơn có sụp đổ ngay trước mắt thì mặt vẫn không đổi(*): "Làm sao?"

    (*Nguyên văn: 泰山崩于前而色不变 - được hiểu là: Núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mắt nhưng mặt không đổi sắc, con nai đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh nhưng mắt cũng không chớp. Ý chỉ người gặp chuyện nhưng vẫn bình tĩnh tự nhiên, không bị bên ngoài ảnh hưởng.)

    "Cậu nói làm sao ư? Đặt rương nơi đó giống cái gì, cậu tưởng đang bày quán ở phố Xưởng Lưu Ly à?" Đinh Hán Bạch vừa thức dậy, cổ họng hơi khàn, "Ra hạn cho cậu hôm nay dọn xong, nếu không anh sẽ bổ rương đóng ghế dài đấy."

    (*Đường phố xưởng Lưu Ly ra đời từ triều nhà Thanh thế kỷ 17, là một đường phố văn hóa nổi tiếng của Bắc Kinh. Đường phố hiện nay vẫn có khá nhiều cửa hàng và sạp hàng lớn nhỏ bày bán tranh chữ cổ. Đường phố này từ triều nhà Thanh đã bắt đầu kinh doanh tranh chữ và đồ sứ là chính, đồng thời còn có hiệu sách Trung Quốc, nên gọi là đường phố văn hóa, đặc điểm lớn nhất của đường phố này là cơ sở văn hóa khá sâu dày, các cửa hàng ở đây đã có bảy tám mươi năm lịch sử, chủ yếu kinh doanh hàng khắc đá.)

    Hắn nói xong thì lấy tay đẩy cửa, không khống chế được lực nên cánh cửa khắc dây mây hoa cỏ lạch cạch một tiếng, hoàn toàn mở ra. Kỷ Thận Ngữ đang đứng giữa phòng giật mình, tức khắc đón hết ánh dương vào người, dường như đến cả từng sợi lông nho nhỏ trên cánh tay cũng trở nên rõ rệt hơn.

    "Sư ca à." Kỷ Thận Ngữ không hề lấy trứng chọi đá, bình tĩnh lấy nhu thắng cương, "Đồ đạc dọn ra rồi thì rương để đâu?"

    Đinh Hán Bạch đáp: "Phòng cơ khí có chứa đồ đấy."

    Kỷ Thận Ngữ gật đầu yên tâm, không chém thành củi gỗ là được. Cậu không lên tiếng, im lặng đối mặt với Đinh Hán Bạch hai giây. Cậu biết trong mắt mình không biểu lộ gì, cũng biết trong mắt Đinh Hán Bạch lại là "Ôi dào".

    Đó giờ Đinh Hán Bạch xuề xòa, cảm xúc gì cũng lười ém nhẹm, dáng vẻ không cảm xúc của Kỷ Thận Ngữ khiến hắn nhớ đến cụm từ châm biếm "Diện như quan ngọc", ngay sau đó lại nhớ đến tay nghề tệ hại của Kỷ Thận Ngữ, ánh nhìn không khỏi khinh miệt hơn.

    (*Diện như quan ngọc - Mặt như ngọc trên mũ, dùng để miêu tả một người con trai có khuôn mặt trắng như ngọc. Nghĩa (1) là chỉ công tử bột, mặt trắng, chỉ được cái mã ngoài, nghĩa (2) là chỉ người con trai có gương mặt đẹp.)

    Tải Thêm Trang…

    Chuyên mục: Góc truyện

    Related Articles

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

    Back to top button
    444 live app 444 live 444 live app 444live kisslive kiss live yy live yylive