Góc truyện

[NGOẠI TRUYỆN] TỔNG TÀI Ở TRÊN, TÔI Ở DƯỚI-790: Vườn không nhà trống-Wattpad

790: Vườn không nhà trống

778 13

2

     

    Nghĩ đến đây, Thời Tiểu Niệm bất giác cảm thấy sợ hãi, cô ngồi vào trong xe, nhìn sắc mặt ảm đạm của Cung Âu, không vui mở miệng: " Cung Âu, anh gan quá."

    "Sợ cái gì, có mấy trăm người đây, động tay động chân lên để đỡ đạn cũng đỡ được một trận, anh tuyệt đối có thể đưa em đến nơi an toàn." Cung Âu trầm giọng nói, ngữ khí vẫn ngông cuồng như thế.

    "..."

    Được thôi.

    Kế hoạch này quá gan rồi, đừng nói gia tộc Lancaster không nghĩ đến, đến cô cũng không nghĩ được đến khúc này.

    "Nhưng bây giờ anh lại hối hận rồi !"

    Cung Âu đột nhiên nói, đôi mắt ảm đạm nhìn cô, sau đó thì phát bực, "Anh đã nói em đừng theo đến, em cứ một mực đòi theo, còn nói một đống lí do ! Em có biết lúc bọn người đó bao vây chúng ta, anh lần đầu tiên biết hoảng ! Đáng chết ! Lỡ như anh không thể bảo vệ được em thì thế nào ? 

    Xem ra sau này anh không nên quá tự tin !"

    "..."

    Thời Tiểu Niệm trầm mặc nhìn hắn.

    "Sau này không cho em theo, em đừng theo !" Cung Âu phàn nàn, không nên mềm lòng để cô theo đến đây mà.

    Thời Tiểu Niệm nhìn thấy tinh thần hắn phức tạp như vậy liền không nhịn được bật cười nói: "Anh đã nói như vậy em lại càng phải theo, không thể cứ để anh một mình nguy hiểm được đúng không ?"

    "Anh không sợ !"

    "Nhưng em sợ."

    "..."

    Cung Âu trừng cô.

    "Em ở bên cạnh anh, em mới không sợ, dù cho trời bây giờ có sập xuống trước mặt em, em cũng không sợ, thật đó !" Thời Tiểu Niệm nghiêm túc nói, đôi mắt chan chứa đón lấy ánh mắt của Cung Âu.

    Giống như một dòng chảy, Cung Âu cảm thấy lồng ngực mình bị mềm nhũn một cách kì lạ, hắn nhìn cô chăm chăm, một giây sau, hắn bá đạo kéo cô vào lòng ôm chặt, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, nói: "Lần sau anh sẽ không làm như vậy nữa ! Anh sợ ! Anh thật sự sợ !"

    Mấy chữ cuối, giọng Cung Âu nhỏ vô cùng, lại có chút ý giận dỗi bản thân.

    "Anh chắc chắn đã đoán được Lancaster nghĩ không ra nên mới làm như vậy đúng không ?" Hắn không thể nào đặt cô vào nguy hiểm được.

    Cô cũng đâu nói gì hắn, hắn lại vừa giận bản thân vừa tự trách.

    "Vậy cũng không được ! Nói chung là không được ! Xác suất một phần tỷ cũng không được."

    Cung Âu siết chặt cô.

    Là lỗi của hắn.

    Hoàn toàn là lỗi của hắn.

    Cả buổi gặp mặt hắn chỉ có lúc đó là căng thẳng thôi, hắn bây giờ đã hiểu rồi, ở trước mặt Thời Tiểu Niệm, hắn không thể khống chế được 100% kế hoạch an toàn.

    Thời Tiểu Niệm ngoan ngoãn tựa vào lòng hắn, trong mắt thoáng qua ý cười, cô chuyển chủ đề, "Cha mẹ Mona có làm thế nào cũng không thể nghĩ ra được anh lại chơi chiêu này."

    Load More Pages…

    Chuyên mục: Góc truyện

    Related Articles

    Leave a Reply

    Your email address will not be published.

    Back to top button