Góc truyện

(Truyện đã đọc) Toái Ngọc Đầu Châu – Anh tên Hán Bạch, tất xứng lương ngọc

(Truyện đã đọc) Toái Ngọc Đầu Châu – Anh tên Hán Bạch, tất xứng lương ngọc

tnc490c.pngTên truyện: Toái ngọc đầu châu

Tác giả: Bắc Nam

Thể loại: Làm nhiều chuyện ngông cuồng đại thiếu gia – Chuyên gia giám định đồ cổ cấp cao công x EQ lẫn IQ đều cao và xinh trai – Cao thủ chế tác đồ cổ thụ | Hào môn thế gia, hoan hỉ oan gia, tinh anh nghiệp giới

_____________________

Lâu lắm rồi mình chưa viết review cho bộ nào cả, vì bận một phần, phần khác là không tìm được hứng thú để review. Nhưng bộ Toái ngọc đầu châu này thì nhận được tin nó hoàn cái là phải viết review liền, chỉ để chia sẻ một vài suy nghĩ nho nhỏ về một bộ truyện mà mình rất thích.

Toái ngọc đầu châu là câu chuyện về Đinh Hán Bạch – con trai ông chủ tiệm bán ngọc lớn nhất thành phố và Kỷ Thận Ngữ – đứa con rơi của bạn cha Đinh Hán Bạch, kẻ “ăn nhờ ở đậu” trong nhà họ Đinh. Đinh Hán Bạch là một kẻ kiêu ngạo và có đủ vốn liếng để kiêu ngạo. Gã trẻ trung, là dân đi du học nước ngoài, từ hồi chập chững biết đi đã biết cầm dao khắc ngọc. Gã xuất hiện với vẻ cà lơ phất phơ tưng tửng, nhưng lại đủ tài năng và uy quyền để quản mấy đứa em nhà mình, cãi tay đôi với cha mình. Vì thế khi xuất hiện một thằng nhóc Nam Man đến ở nhà mình, lại còn bướng bỉnh nữa, gã thấy rất chướng mắt. Thằng nhóc đó đẹp đấy, mà sao bướng quá, lỳ quá, bên ngoài thì nom ngoan ngoãn hiền lành, thế mà lại cãi nhau đôm đốp với gã, lần nào gã bắt nạt xong cũng trả thù những trò nho nhỏ, khiến gã vừa tức, vừa lại thấy lòng xao xuyến là lạ.

Cứ tưởng hai kẻ oan gia này sẽ cãi nhau suốt ngày cơ, nhưng một người có tài và kiêu ngạo như Đinh Hán Bạch lại dần dần phát hiện ra tài năng của Kỷ Thận Ngữ. Cậu thì sợ gây phiền phức và chọc mọi người trong nhà ghét bỏ nên cũng cố che giấu tài năng, nhưng duyên số là một thứ gì đó rất lạ, nó đẩy đưa cậu trở thành đồ đệ của một lão già  sáu ngón ốm yếu sắp gần đất xa trời, và cho Đinh Hán Bạch “kẻ thù” của cậu trở thành đồ đệ của một ông già mù. Khéo thay hai ông già này cũng là oan gia từ hồi còn trẻ, đấu nhau tơi bời, đến khi về già ai nấy đều rơi vào hoàn cảnh sa sút sức khỏe và tiền bạc. Hai vị sư phụ này truyền hết tay nghề của mình cho đệ tử của mình, rồi hai kẻ oan gia Đinh Hán Bạch – Kỷ Thận Ngữ bỗng thành tri kỷ, thành người biết trân trọng tài năng của đối phương trong tình huống không biết kẻ kia là ai.

Và song song với đó, Đinh Hán Bạch dần thấy lòng mình thật lạ mỗi khi đến gần Kỷ Thận Ngữ. Gã không biết tình cảm đó là gì, nhưng không thể che giấu nỗi khao khát và nhung nhớ với cậu nhóc Nam Man bướng bỉnh kia. Dù hay mắng hay quát thật đấy, nhưng gã vẫn chăm lo cho từng hành động của cậu. Nào là tặng găng tay, nào là đút cậu ăn,… Chăm lo là thế, nhưng vẫn cáu kỉnh hấm hứ cơ, suýt nữa còn khiến Kỷ Thận Ngữ hiểu lầm sư ca ghét bỏ mình. Rồi đến khi phát hiện ra người đồ đệ của lão sáu ngón kia, người mà y vẫn rất thưởng thức tài năng kia lại chính là cậu trai nhỏ xinh kia, Đinh Hán Bạch mới cảm thấy bất ngờ, vừa bất ngờ, gã lại vừa hiểu được những cảm giác là lạ trong lòng mình là gì. Hóa ra những nỗi lo lắng cho cậu, không muốn cậu bị đau vì cầm dao khắc đá, không muốn cậu chểnh mảng học hành, không muốn cậu bị lạnh,… và cả những ghen tị, những khao khát được chạm vào, được vân vê thỏa mãn da thịt kia, lại là yêu. Gã đã yêu cậu nhóc Nam Man xinh trai, cậu nhóc giỏi giang – kẻ được gã tán thưởng tài năng một thời gian rất dài.

Khi nhận ra mình thích cậu rồi, Đinh Hán Bạch chẳng lo sợ xoắn xuýt được là bao. Đến đây thì sự “vô liêm sỉ” của gã được bung lụa triệt để. Người ta lần đầu biết yêu, lẽ ra phải e ấp thẹn thùng, nắm được tay xinh ôm được thân ngọc một cái thôi là mặt đỏ tim đập thình thịch dữ dội rồi, thế mà Đinh Hán Bạch chả đỏ mặt gì cả. Gã không chỉ muốn được nắm tay, mà còn muốn chiếm hữu toàn bộ thể xác và cả linh hồn người mình thương cơ, ít hơn cái gì gã cũng chả chịu.

“…Khoang miệng nóng hầm hập, ẩm ướt, đầu ngón tay Đinh Hán Bạch chạm phải đầu lưỡi Kỷ Thận Ngữ, tiện đà đụng đến kẹo. Hắn cố giữ bình tĩnh trước khoang miệng ấm áp đầy quyến luyến như ma quỷ kia… Tại sao hắn lại lợi dụng lúc người ta khốn khó để thừa dịp lủi vào được nhỉ, hắn có khác gì bọn lưu manh đâu?

Bỗng, Kỷ Thận Ngữ như nhận ra, mơ màng “hừ” một tiếng, răng nanh cọ qua đầu ngón tay, thậm chí còn khẽ gặm chun chút.

Đầu Đinh Hán Bạch nổ bùm, rút tay ra, suy nghĩ rõ ràng hơn. Lưu manh thì sao? Thổ phỉ thì thế nào? Đôi môi mỏng đó, đầu lưỡi đó, hàm răng trắng hay cãi với hắn đó, hắn đều ước mong!

Chẳng những ước mong, mà sớm hay muộn gì hắn cũng phải nếm cho đã!”

Đấy, lưu manh vô sỉ thế đấy =)) Nhưng được cái chính vì sự thẳng thắn quyết liệt này của gã mà chuyện tình cảm của hai người mới không bị đứt gánh. Kỷ Thận Ngữ thì lo lắng đủ điều, cậu biết mình có tình cảm là lạ với người sư huynh này, nhưng làm sao cậu đối mặt với nó được. Cậu là kẻ chịu ơn sư phụ, là kẻ “ở nhờ” trong căn nhà này, sao có thể cùng sư huynh làm một việc lạ lùng đến thế được. Sau khi được hôn, được tỏ tình, cậu bối rối lắm, cậu không biết làm sao cả. Lý trí thì bảo cậu tránh xa ngọn lửa Đinh Hán Bạch đi, nhưng trái tim lại xúi giục cậu hãy như con thiêu thân lao đầu vào ngọn lửa. Cậu lo lắng vì gã bị cha đánh, lo lắng vì gã bị tông xe, bối rối thẹn thùng vì nhận được một món quà khá là vô sỉ từ gã. Rồi dần cậu nhận ra mình yêu thật rồi, không còn trốn tránh được nữa.

“…Vật lộn mãi lâu sau, cậu mới nhũn người, vã mồ hôi như mưa, hình ảnh trong đầu càng rõ ràng gấp bội… Đinh Hán Bạch, là Đinh Hán Bạch. Mặt ngoài thì giả bộ, trong lòng thì đê tiện, cậu nghĩ đến cảnh Đinh Hán Bạch ném mũ sắt, cởi áo giáp, cậu thực sự thấy bối rối, thực sự thấy tội lỗi… Nhưng cũng thực sự là niềm hân hoan ngút ngàn không kể xiết.

Kỷ Thận Ngữ che mặt, song cậu đã rõ.

Cái thích vừa nồng nhiệt vừa kiềm nén đó, cuối cùng cũng chẳng giấu nổi nữa rồi.”

Hai con người này cuối cùng cũng vứt bỏ lo lắng sợ hãi để lao vào nhau, để yêu nhau ngọt ngào, hưởng thụ những tháng ngày ân ái đẹp đẽ nhất. Nhưng tình yêu của họ đâu được chấp thuận dễ đến thế. Chuyện tình cảm của họ bị phơi bày trong một tình cảnh khá khó coi, và sóng gió bắt đầu từ đây. Bị cha mẹ, anh em cô dì chửi mắng khuyên bảo rằng hai đứa đi sai đường rồi, hai đứa làm chuyện này là trái luân thường đạo lý, thậm chí còn cả đòn roi, chia cắt và ngăn trở, nhưng Đinh Hán Bạch và Kỷ Thận Ngữ vẫn không chịu buông tay. Đọc đến đoạn này xúc động lắm, bị đánh một trận tơi bời, đến độ cây chổi quấn dây thép bung hết cả ra, lưng cũng nát bươm, thế mà Đinh Hán Bạch vẫn không chịu “sửa đổi lỗi lầm”. Gã nói, thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành, đã yêu con người ta rồi thì gã phải chịu trách nhiệm suốt đời.

“…Được rồi, vậy là đủ rồi. Hôm nay bước qua khỏi cửa chính, dù phải đi qua bao con đường cao chót vót và gập ghềnh phía trước, hắn cũng sẽ không quan tâm nữa. Bố mẹ, anh em, gia nghiệp… Hắn không cần bất cứ cái gì hết!

Đinh Hán Bạch nói dõng dạc: “Kỷ Thận Ngữ, thứ kiềm chân anh rất nhiều, nhưng đều không đọ nổi sức nặng của em trong trái tim anh. Em là người quan trọng hơn cả, những cái khác đều chẳng quan trọng bằng. Anh để lời này tại đây, dẫu sau cùng anh nhận phải kết cục nghèo túng, cũng tuyệt không chịu cúi đầu nhận thua.”

Có thể cách làm của Đinh Hán Bạch có hơi cực đoan, nhưng thiết nghĩ trong tình huống này thì nhờ có sự cực đoan đó mà tình yêu hai người mới có thể kiên trì mãi được. Gã chọn tạm thời làm một đứa con bất hiếu, chứ không chịu làm một kẻ phụ bạc. Bản tính ngông nghênh và trượng nghĩa của gã vẫn nhất quán trước sau như một, không bao giờ thay đổi trong bất cứ hoàn cảnh nào, đó là một thành công trong việc khắc họa tính cách mà Bắc Nam đã làm được.

Sau khi rời đi là công cuộc khởi nghiệp của gã trai không sợ trời không sợ đất nhà họ Đinh. Đoạn này thì gói gọn trong 10 chương cuối, vì ngắn vậy nên cũng được xử lý nhanh gọn chứ không có phiền toái gì quá lớn. Tìm vốn đầu tư, xây nhà sửa nhà, xử lý kẻ phản diện, gắng làm hòa với bố mẹ, tất cả đều giải quyết khá nhanh. Đấy cũng là một điểm trừ của truyện, nhưng có lẽ vì đến đây tác giả khá đuối rồi nên chỗ này vẫn còn nhanh quá, nếu viết thêm được tầm 15-20 chương nữa thì sẽ hoàn hảo hơn. Kết truyện là bữa tiệc ra mắt, và cũng là bữa tiệc thành hôn của hai kẻ trải qua bao sóng gió cuối cùng cũng nắm tay nhau trọn vẹn. Một cái kết viên mãn và ngọt ngào, xứng đáng với tình yêu của hai người Đinh Kỷ.

Anh, Đinh Hán Bạch, sinh ra trong thời đại hòa bình, may thay được chứng kiến thời đại thay đổi. Năm nay anh hai mươi mốt tuổi, thích sống phóng túng, thích vung tiền như rác, chưa học rộng biết nhiều, tính tình cũng nổi danh là xấu tính. Hồi còn nhỏ chăm học khổ luyện, đến tận bây giờ vẫn không dám lười biếng mảy may, nhưng hay tùy hứng làm vậy, đã định trước sẽ có thẹn với bố mẹ. Nhưng, bái người tài kiệt xuất làm thầy, từ bỏ nghề hậu hĩnh, dấn thân vào ngành sản xuất, thành công việc lí tưởng. Sống chưa được nửa đời người, anh đã không có bất cứ nuối tiếc nào.

Cảm ơn trời cao thiên vị, và điều anh cảm kích vô cùng nhất, đó là bầu bạn với sư đệ Thận Ngữ. Anh tự nhận mình là kẻ vô liêm sỉ và hết sức lông bông, nhưng tình ý chân thành, quyết dốc hết sức mình trân trọng bảo bối Trân Châu. Chẳng biết đời này dài bao nhiêu, nhưng hãy nhìn những năm sau này.”

Nói chung với mình truyện này rất hay, hay từ tính cách nhân vật đến cách tác giả đưa các kiến thức về ngọc, khắc ngọc, đổ thạch,… Đoc truyện sẽ có một lượng kiến thức khá lớn về các loại đá, men ngọc này nọ. Cũng phải cảm ơn editor là cô Dú rất nhiều vì đã bỏ công bỏ sức tìm hiểu và chuyển ngữ một bản dịch trau chuốt và mượt mà đến thế, thật sự rất cảm kích. Mình đọc khá nhiều truyện của Bắc Nam, và có thể nói Đinh Hán Bạch trong truyện này là anh công mình thích nhất trong dàn công của Bắc Nam. Gã ngông nghênh, gã kiêu ngạo, nhưng gã thật sự có tài, và có tình nghĩa. Tình nghĩa với mẹ cha, với anh em, với bạn bè, với sư phụ, và cả với người mình thương yêu, gã đều có hết. Rất thích đọc những trò nghịch ngợm kiêu ngạo của gã bày ra, cả những trò vô liêm sỉ để trêu chọc người mình thương nữa. Còn Kỷ Thận Ngữ, cậu nhóc Nam Man xinh giai đáng yêu, vừa xinh vừa giỏi, lại còn ngoan ngoãn, mồm mép cũng lanh lợi nữa. Thụ trong truyện Bắc Nam hầu như ai cũng đáng yêu, và một điểm chung là không bao giờ chịu thua trong các cuộc đấu võ mồm. Hai con người này hợp cạ nhau lắm, yêu nhau rồi toàn rắc thức ăn cho chó thôi =)))

Còn một điểm nữa mình muốn nhắc đến nhân tiện đang nói về truyện Bắc Nam, đó là truyện của chị thường có những cái chết, ừm là chết thật, rất xúc động. Trong An Tri Ngã Ý là lần ông nội Thẩm Đa Ý mất, còn truyện này là sư phụ Lương Hạc Thừa của Kỷ Thận Ngữ qua đời. Tác giả miêu tả nhẹ nhàng thôi, chẳng đao to búa lớn gì đâu, nhưng đọc mà không biết nước mắt chảy từ bao giờ. Sinh lão bệnh tử là quy luật đương nhiên của cuộc đời rồi, nhưng sao vẫn thấy nhói lòng đau đớn. Aizz, nhưng chi tiết buồn này không ảnh hưởng nhiều đến không khí truyện, nó như một nốt trầm trong bản nhạc thôi.

Nếu ai đang tìm một câu chuyện hài hước, nhưng cũng đủ nghiêm túc trong chính sự, hoặc muốn đổi gió sang kiểu nam chính phúc hắc vô sỉ, hoặc đơn giản chỉ là muốn đọc truyện thôi, thì Toái ngọc đầu châu sẽ đáp ứng được tất cả. Highly recommend truyện này nha.

Các đoạn trích trong truyện đều trích từ bản edit của cô Dú: T

oái ngọc đầu châu – Một chiếc Dú bé xinh

tnc490c.png

This entry was posted in

Edit

on

29.08.2019

by

Mèo Xù

.

About Mèo Xù

Chỉ mong suốt một đời được sống bình an

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button