Góc truyện

một ghi chép khác về Tiểu Phi Dương, (*) – dịu dàng –

hay là review một câu chuyện đã đọc từ lâu – Cảm ơn em vẫn cười.

Truyện “Cảm ơn em vẫn cười”
(tên gốc: Võng du chi ngã bất phối).

Tác gi: Dch Tu La.
Chuy
n ng: Linh.
Th
loi: đam m hin đi, võng du, vườn trường, 1×1 mông má thêm mt s couple ph, có ngây thơ có tht, drama, hài hước vui v, tán nhau na năm, còn tag khác na nhưng tui quyết tâm không đ đây, HE.

(Chi tiết th loi: my thng game th va chơi game va múa la, mt trò “Hn Đm OL” chơi ra gian tình, hướng dn b cong thng nam bng game online, truyn sc mùi tui tr ngông nghênh, thng nam hóa cong ri biến thành S du dàng công x dương quang vui v s thiên h không đ lon người dán đy giy note th, trái tim bên l có mùi lót đường, thôi cp chính c HE đi còn trái tim bên l v đây em thương.)

Lưu ý: nếu bn chưa đc truyn, bt c review nào ca “Cm ơn em vn mm cười” có đ cnh báo spoil tình tiết plot, xin đng đc tiếp mà hãy đc thng vào truyn. Đây là mt b truyn mnh nht tính logic và yếu t bt ng, mong bn có th thưởng thc truyn mt cách tt nht, đp nht.

Cnh báo: review dưới đây tht s là wall of text. : ))


 

“Cảm ơn em vẫn cười” vốn không phải là tựa gốc của truyện. Sau khi đọc tầm quá chương 70, bạn Linh đã thổ lộ rằng mình dằn lòng không nỗi mà đã lấy “cảm ơn em vẫn cười” mà làm tựa gốc cho bản chuyển ngữ của mình, nghe vừa sến lụa vừa ngôn tình, nhưng thật sự lần nào đọc đến đoạn khi những bức màn chung quanh Lăng Dương được tháo xuống hết, mình cũng thần người ra một lúc lâu rồi không nhịn được mà ôm một bụng xúc động bự xự, ngơ ra cảm động mà cảm ơn Lăng Dương. Cậu trai ấy vừa kiêu ngạo vừa rực rỡ, tính tình sáng sủa như ánh mặt trời, lúc nào cũng cười đến vô âu vô lo, đôi khi nổi cơn thần kinh lại làm cả tá chuyện chẳng đâu vào đâu, để sự dịu dàng của mình bao bọc những người cạnh bên, ấy vậy mà khi tháo lớp vỏ ấy xuống, cậu còn lại gì đây, cậu còn giữ lại cho mình gì đây?

Mình may mắn tiếp cận “Cảm ơn em vẫn cười” trong một hoàn cảnh rất đặc biệt: mình hoàn toàn không biết gì về truyện, chưa từng đọc qua bất cứ review hay giới thiệu của ai, thậm chí trước đó chưa đọc truyện nào của Dịch Tu La, hồi đó bị add nhầm vào một group về đam mỹ trong khi mình đã ngưng đọc đam một thời gian, lơ ngơ thế nào bấm vào phần lưu trữ file word của truyện chị em dấm dúi share cho nhau, lơ ngơ thế nào mà down bản word không tên này về, lơ ngơ thế nào mà click vào đọc rồi không dứt ra được. Nghĩ lại ấy là một phần duyên số, mình cảm thấy mình thiệt tình có duyên với truyện này, chừng ấy thời gian vẫn cảm giác rằng tiếp cận truyện như vậy thiệt tình tốt, mình không bị chi phối hay xao động bởi ai, để Dịch Tu La với Linh tằng tằng dẫn lối bước vào thế giới truyện. Cũng như Lăng Dương trong truyện này, cậu nhân vật chính xuất hiện như trên trời rớt xuống, đột ngột kể chuyện cậu dọn ra khỏi kí túc xá để chuyển sang cuộc sống phòng trọ sinh viên cùng người bạn là gei quen trên box đồng tính của diễn đàn trường đại học, đột ngột kể chuyện cậu lên web mua thẻ nhân vật của game online cậu ưa, đột ngột kể chuyện cậu dời sang server game mới, đột ngột kể lại cuộc hội ngộ đầu tiên giữa cậu và nhân vật chính thứ hai trong truyện – Diệp Lãng.
Mọi điều đều đường đột, đều như thể tự nhiên mà thế, nhưng ngay khi Lăng Dương xài tiền thật mua cái thẻ game ấy, số mệnh đã bện gắn vấn víu cậu lại với người kia, để rồi một cánh bướm đập có thể tạo nên dư chấn động đất, mọi chuyện từ từ kết nối với nhau, cả tình cảm tương lai hay chuyện buồn quá khứ từ từ lật mở dưới ánh mặt trời rạng rỡ.

Mặc dù được tag võng du được lắm bạn nói chỉ làm nền cho truyện, nhưng Dịch Tu La đã xây dựng một thế giới game thực sự sống động, các nghề nghiệp và hệ phái được kể ra đầy đủ, bạn Linh chuyển ngữ phần này thiệt dễ hiểu, nên đọc khá dễ chịu dù bạn có phải là fan của võng du hay không. Bản thân mình khi bắt đầu truyện chưa đọc võng du bao giờ, “cảm ơn em vẫn cười” là truyện đam mỹ võng du đầu tiên mà mình đọc, hoàn toàn không có kiến thức chi về game online, nhưng từ ngữ được tác giả sử dụng hoàn toàn không làm khó mình, bạn Linh có hẳn một bản giải thích một số thuật ngữ trong game, khi đọc hoàn toàn có thể mở song song để tra, hiệu quả rất cao, hơn nữa với mỗi thuật ngữ trong bản chuyển ngữ Linh có mở ngoặc chú giải ngay phía sau, nếu có thể bỏ qua việc mạch truyện bị đứt quãng giữa chừng (đôi chút) thì đây là một bản chuyển ngữ thật sự có tâm, không đọc võng du cũng có thể tiếp cận truyện một cách dễ dàng.

Mình đọc truyện này cũng hơn bốn năm trước, trong bốn năm này cũng đọc lại truyện kha khá lần, nhưng đợt này mình có chơi game online, cũng phát triển trên nền tảng game nhập vai, có bang hội và các hệ phái như “Hồn Đạm OL”, nên lần này đọc lại có thể chạm vào một mặt tình cảm khác mà những lần trước vô tình bỏ qua, ấy là cái cảm giác của Lăng Dương khi bắt đầu một thân phận mới nơi một server mới, rủ bỏ hết những chuyện trong quá khứ gắn bó hơn nửa năm trên game và rất lâu ngoài đời để tiếp tục vui vẻ. Cảm giác ấy bồi hồi khó chịu vô cùng, hơn nữa tình cảm người với người xây dựng trong thế giới mạng ảo rất khó diễn tả, có lúc gần gụi nhất mà cũng có khi thiệt xa xôi, nhìn dấu hiệu online chớp tắt trước tên đối phương gần ngay dưới con trỏ chuột của mình lại không dám click xuống, rồi cứ thế chớp tắt cho đến khi tàn lụi dần, để lại rất nhiều rất nhiều tiếc nuối. Hơn nữa, Lăng Dương luôn được tả là người chấp nhất với việc mình đã chọn, cậu đã mong mỏi điều gì, cậu sẽ quyết tâm đến cùng, trước sau như một. Lăng Dương muốn chơi lại game ở một server mới, muốn bắt đầu lại tất cả từ thế giới mạng ảo, muốn rủ bỏ gánh nặng mà cậu đeo trên vai rất nhiều năm kia, cũng muốn quên đi vết thương mà cậu phải chịu, cậu đã quyết định thế rồi, cậu sẽ làm cho đến cùng. Thế nhưng cậu vẫn là một người hoài cựu và đầy tình cảm, như thể cậu vẫn chơi chức nghiệp đã gắn bó với mình khi xưa, như thể cậu vẫn bùi ngùi tiếc nuối khi hạ một con boss cùng những người xa lạ, vật đổi sao dời, dù cậu có tiến về phía trước như nao, nhưng lòng Lăng Dương vẫn còn nhiều điều không thể buông bỏ, cậu chỉ đương trốn tránh, một mực trốn tránh, chờ đến ngày sẽ có người vì cậu mà lật mở từng cánh cửa ấy ra, dịu dàng ôm lấy cậu chữa lành vết thương.
Và khi quyết tâm bắt đầu lại cuộc đời ấy, cậu đã gặp một người như thế – Diệp Lãng.

Như mình đã nói, tình cảm bắt đầu từ thế giới mạng quá đỗi mong manh, nên tag thứ hai song song trong truyện lại là thanh xuân vườn trường. Thế giới “cảm ơn em vẫn cười”được gói gọn trong khuôn viên liên hợp các trường đại học, nhân vật cũng nhiều, số mệnh gắn kết họ với nhau trên một trò chơi, rồi để gặp gỡ nhau ở ngoài đời thực. Mình rất phục Dịch Tu La ở khoản này, có thể xây dựng câu chuyện của mình song song ở cả trên game lẫn ngoài đời mà mạch truyện vẫn chặt chẽ và logic vô cùng, thậm chí một hành động xảy ra ở ngoài đời lại là một bậc thang để nối tiếp hành động nhá lên trên mạng ảo mong manh kia, tình cảm đôi nhân vật chính là những bậc thang xếp chồng lên nhau, từng bật từng bậc đi đến tận cùng khăng khít. Thi thoảng, từ ngữ trong game lại được lạm dùng sang cả đời thực, nghe cực kỳ đáng yêu, ấy là cảm giác tuổi trẻ – dù cho một trò chơi trên mạng ảo được cho là ấu trĩ, ngốc nghếch trong mắt người khác cũng có thể khiến nhân vật sống hết mình và hừng hực cho đi những tình cảm chân thành, dịu dàng nhất. Đoạn đầu của truyện thì diễn ra trên game phần nhiều hơn, quá nửa phần sau khi giải quyết thắt nút ngoài đời thì thế giới game dần dần thu lại, nhường chỗ cho cuộc sống thực lên sàn, mà Dịch Tu La chuyển màn rất linh động, rất nhịp nhàng, thật sự là viết tốt quá.

Một điểm mạnh của truyện là việc xây dựng tính cách nhân vật của Dịch Tu La quá thú vị, mỗi người được gán cho một hình ảnh – một loài vật riêng, tính cách cũng từ ấy phát triển, bởi thế một đám nhân vật trên nền câu chuyện vốn rối nùi nhập nhằng giữa game và đời thực này lại chẳng ai lẫn với ai cả, nhiều nhưng không rối, mỗi người một vẻ, “mười” phân vẹn “mười”. Ngoài xây dựng tính cách nhân vật, Dịch Tu La còn rất chú trọng việc phát triển tính cách nhân vật theo mạch truyện của mình, như vai nam chính Diệp Lãng – con sói hoang kia – là một ví dụ điển hình trong việc phát triển tính cách của má Dịch, mà truyện cũng phân ra thành ba phần theo tính cách “biến tướng” dần của thằng cha hơi bị biến thái này. Càng về sau, các nhân vật lần lượt được lên sàn, khi vở kịch khép màn cũng là lúc toàn bộ góc cạnh trong lòng được phơi bày ra trước mắt người đọc, cảm giác trọn vẹn và vừa đủ khi nhân vật được lộ ra cùng mạch truyện thỏa mãn mình kinh khủng, tấm tắc lật tới lật lui rồi ồ ồ à à thì ra là thế. Thế nên truyện rất dài mới đủ thời gian để tác giả phát triển tính cách nhân vật một cách đầy đủ và hợp lý, sự dài hợp lý, tình tiết hợp lý, nhân vật hợp lý, nên câu chuyện mới hợp lý.

Tại sao câu chuyện hợp lý lại là một điểm mạnh mà mình nhắc đi nhắc lại mãi? Bởi suy cho cùng, “cảm ơn em vẫn cười” vẫn là một câu chuyện yêu đương, thi thoảng yêu đương điên khùng vô lý một chút cũng có sao đâu, ấy vậy mà mình vẫn phải dùng chữ “hợp lý” để diễn tả cho một câu chuyện yêu đương hơi khùng khùng này. Mình nghĩ cái ghi điểm mạnh nhất của “cảm ơn em vẫn cười” trong lòng độc giả chính là sự hợp lý và logic của truyện – mở đầu câu chuyện đường đột bằng một sự chẳng đầu chẳng đuôi, sự thay đổi nhịp nhàng của võng du và đời thực, từng nhân vật lần lượt lên sàn có đặc điểm riêng biệt rồi lại phát triển theo thời gian – tất cả được hợp lý và logic hóa trên mạch truyện và cốt truyện của Dịch Tu La. “Cảm ơn em vẫn cười” là một câu chuyện vô cùng cân bằng, đầu kết tương xứng với nhau, mà những cao trào trong truyện được tác giả thắt thắt gỡ gỡ vô cùng thuyết phục, hợp lý với từng khoảng không gian và thời gian, địa điểm và con người.

Bắt đầu từ đầu truyện, bằng giọng kể chuyện tưng tửng của mình, tác giả bắt đầu rải foreshadow (phục bút) ngay từ những hình ảnh nhỏ nhất, những câu nói tưởng như vô tình, những tình huống mập mờ không rõ, rồi mạch truyện của chuyện được mở rộng một cách vô cùng vô cùng tỉ mỉ trên nền tảng ấy, đặt bao dự đoán trong lòng người đọc, buộc người đọc phải hối hả theo dõi tiếp câu chuyện của mình, rồi lại tạo bao tình huống bất ngờ để thắt mở, đẩy câu chuyện lên lúc cao trào không dừng. Hết thảy đều liên quan đến nhau, dù chuyện trên game hay ngoài đời thực, là cá tính của mỗi người hay cách phát triển nhân vật theo hướng như vậy, cả những ám chỉ về quá khứ, sự so sánh hay cảnh còn người mất đều được Dịch Tu La đặt vào truyện rất hợp lý, chặt chẽ thành một dòng chảy rành mạch từ đầu đến cuối. Đây lối viết mẹo đầy mánh khóe, tinh ranh, một cú lừa thông minh bằng câu chữ và hình ảnh hết sức sinh động, mạch truyện dài lại đi nhanh, đem lại cho người đọc một cơn thỏa mãn lòng tò mò với những tình tiết mà tác giả đề cập, thật sự rất thú vị, mỗi lần mình đọc truyện lại là một lần trải nghiệm với kiểu viết này của tác giả, từng chút một đã được má Dịch chuẩn bị từ trước, rồi bám theo ấy để phát triển câu chuyện của mình, dù biết truyện sẽ theo hướng như vậy, nhưng vẫn thấy không thôi khâm phục.

Về phần yêu đương trong truyện, mình vẫn luôn nghĩ tình cảm của Lăng Dương và Diệp Lãng trong truyện vừa vặn và trọn vẹn, đúng người và đúng thời điểm. Như mình đã nói, Lăng Dương luôn được tả là một cậu trai vui vẻ sáng sủa, lúc nào cũng cười cười đùa đùa, cũng luôn chấp nhất dồn hết nhiệt tình hừng hực với mong mỏi của bản thân, ấy vậy mà hết lần này đến lần khác mong mỏi của cậu đều không thành cả, một con người hoài cựu và sống trong thói quen như cậu phải rời bỏ cả quá khứ của mình, khoác lên tấm da dê để trốn chạy mà tạm bợ sống một cuộc đời lưng chừng, cho đến khi gặp Diệp Lãng. Diệp Lãng không hẳn là kẻ dịu dàng, và so với trái tim bên lề kia, so với người trong quá khứ của Lăng Dương, cái dịu dàng của Diệp Lãng hoàn toàn khác, hoàn toàn khiến Lăng Dương mở rộng lòng ra để đón lấy tình cảm của người này. Cho dù đã gãy mất đôi cánh trong ước mơ một đời của cậu, cho dù phải bỏ lại tình cảm mười sáu năm cạnh kề với người đó sau lưng, chỉ lần này thôi, Lăng Dương thôi không trốn tránh nữa, cậu thẳng thắn nhìn nhận mọi chuyện, vì bên cạnh cậu đã có Diệp Lãng. Mình vẫn hay đùa rằng, trong game, Linh Đang Nhi là trị liệu tỉ mỉ quan sát từng buff rồi debuff dưới thanh máu của Dạ Lang, cẩn thận buff máu cho anh, tính toán chi ly từng chút một để đứng sau lưng bảo vệ MT của mình, tỉ mỉ viết nên những bản hướng dẫn chằng chịt chữ gởi cho đối phương; thì ngoài đời, Diệp Lãng lại là healer mạnh nhất của riêng Lăng Dương thôi, anh lật từng chút một quá khứ của cậu, từ từ đi vào cuộc sống của cậu, rồi dùng sự dịu dàng và quan tâm rất riêng của mình để chữa lành tổn thương mà con người đã từng rất ngạo nghễ và đầy khao khát này từng trải qua.

Và một lần nữa, anh sẽ đưa em vùng vẫy lại nơi đại dương kia, và một lần nữa, anh sẽ chắp cánh cùng em bay lượn trên bầu trời tụi mình.
Cảm ơn em vẫn mỉm cười.


(*) Trên đây là review gần 3000 ký tự của mình về Cảm ơn em vẫn mỉm cười, một đam mỹ mình đọc cách đây gần sáu năm, reiview này viết vào tầm này năm ngoái, khi mình vừa chia tay xong và đâm đầu vào đọc đam mỹ để đỡ sầu : )). Mình đã viết một vài ghi chú khác về Lăng Dương và Diệp Lãng, cũng chính Cảm ơn em vẫn cười là cơ sở nền tảng ban đầu để mình dần dần hình tượng khái niệm nỗi đau cơ bản của mình, nên mình thật sự cảm ơn.

Mình sẽ dịch thêm một vài thứ có liên quan với truyện và nói thêm về Diệp Lãng vào một ngày không xa. :’)

 

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
444 live app 444 live 444 live app 444live kisslive kiss live yy live yylive