Góc truyện

[Review] Rượu Chàng Tiên – Tiêu Đường Đông Qua – Mia Tree

[Review] Rượu Chàng Tiên – Tiêu Đường Đông Qua

P/s: tự review có hơi kỳ kỳ, nhưng vì thấy nhiều bạn tìm đọc review trước khi đọc truyện, mà chưa thấy nhà nào review, nên thôi ta tự viết review luôn vậy ~

***

Trích đoạn:

“Người có thể thành Tiên thành Phật, nhưng lại vĩnh viễn không thể thành Thần, ngươi biết vì sao không?”

“Vì sao?”

“Bởi vì dục vọng, là bản tính của con người. Ngươi có thể không nhìn nó, không đụng vào nó, làm bộ như nó không tồn tại, nhưng nó mãi mãi vẫn ở nơi đó. Theo đuổi cảnh giới ‘vô dục’, bản thân liền là chấp niệm.”

Thư Vô Khích sống ngàn năm trên đỉnh núi Vô Ý Cảnh Thiên, cô độc lạnh lẽo giữa một nơi trống trải không có bất cứ thứ gì. Hắn không biết thế nào là vui, thế nào là buồn, thế nào là ngon, thế nào là dở, hắn không hiểu tình cảm phàm trần thế tục, không có bất kì sự cảm thông dư thừa nào, ngoại trừ Lộ Tiểu Thiền.

Đại kiếp nạn nghịch thiên của hắn vốn không phải là lôi đình vạn cân.

Mà là một Lộ Tiểu Thiền.

Hắn thay đổi, bởi vì hắn có dục vọng, dục vọng hướng về một người.

Thư Vô Khích đọa ma, vì tâm hắn có chấp niệm. Lộ Tiểu Thiền vì cứu hắn, cam tâm tình nguyện hứng lấy nghiệp hỏa của Tà thần Hỗn Độn, độ lấy hắn.

Lộ Tiểu Thiền bị nghiệp hỏa thiêu đốt, thần hình đều diệt. Côn Ngô tốn hơn ngàn năm, tái tạo lại thân thể cho y. Thế nhưng, vì nghiệp hỏa của Hỗn Độn tồn tại trong nguyên đan mà đời này Lộ Tiểu Thiền không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì nữa. Y trở thành một người mù.

Hơn ngàn năm, Thư Vô Khích tìm kiếm y khắp ba ngàn thế giới, để rồi khi gặp được y, lại bị chính nghiệp hỏa năm xưa ngăn cách, khiến bản thân không thể chạm vào y. Để y có thể nhìn thấy, hắn hao tổn ngàn năm tu vi khai mở tuệ nhãn cho y. Để có thể chạm vào y, ôm lấy y, hắn tình nguyện mặc vào phụ cốt y lạnh lẽo thấu xương.

Đời trước, hắn vì lo được lo mất mà nhập ma, đời này y lại vì lo được lo mất mà thiếu chút nữa cũng bị Tà thần phụ thể. Hai người bọn họ, không thể nói là ai yêu ai nhiều hơn, bởi vì cả hai đều yêu đối phương đến nỗi có thể từ bỏ mạng sống của chính mình.

Trích đoạn:

“Vô Khích ca ca… Ngươi đang làm gì đó?”

“Ta đang nghe tiếng tim đập của ngươi.”

Lộ Tiểu Thiền ngẩn người, theo bản năng hỏi: “Tiếng tim đập của ta có cái gì tốt mà nghe?”

“Đó là thanh âm đem ta để ở trong lòng.” Thư Vô Khích trả lời.

“Vô Khích ca ca, ngươi biết vị ngọt là gì sao?”

“Ta không biết. Ngày đó y đút ta ăn một khối đường, nói với ta ‘Loại mùi vị khiến trong lòng cảm thấy cao hứng, luôn muốn ngậm lấy chính là vị ngọt’.”

“Nhưng mà, chỉ cần là y đút cho ta, ta đều cảm thấy trong lòng cao hứng, đều luôn muốn ngậm lấy không muốn nó biến mất, lẽ nào chúng nó không phải đều là ngọt sao? Y vì sao lại giận ta?”

“Vậy sau này gặp lại được y, nhất định phải đem câu đó nói cho y biết. Y sẽ không giận ngươi, mà sẽ hối hận lúc đó đã không để ý tới ngươi.”

(Lúc này Tiểu Thiền vẫn chưa nhớ lại quá khứ, nên không biết người mà Thư Vô Khích nói tới là mình.)

Trong thế giới này, người tu chân được chia làm hai loại: kiếm tuy tu.

Đầu tiên, phải hiểu về khái niệm mượn thế (tá thế): bất kể tiên nhân có tu vi ngàn năm, hay cầm trong tay thần binh lợi khí, thì sức mạnh của cá nhân đều hữu hạn. Tà linh trên thế gian đều dùng dục vọng làm thức ăn, hút tà niệm càng nhiều càng sâu đậm, liền càng cường đại. Tương phản, Tiên môn Kiếm Tông coi trọng thiên địa cộng cảm, mượn linh khí của thế gian vạn vật, đến khử tà hóa sát. Cái này gọi là mượn thế.

Con đường tu chân được chia thành năm cảnh giới:

Kết đan: ban đầu tu hành, tự nhiên phải kết đan. Nếu như không có nguyên đan, liền không chỗ chứa chân linh.

Nhập Thế: tại cảnh giới này, người tu chân cùng thế gian vạn vật cộng tình cộng cảm, học cách cùng sinh linh thế gian thiết lập liên hệ, tìm ra được thứ mà bản thân am hiểu nhất để mượn dùng tinh nguyên.

Tá Thế: tại tầng cảnh giới này, núi sông ao hồ đều có thể vào trận. Uy lực của kiếm trận, to lớn có thể sánh với Côn Bằng, nhỏ bé thì lại mắt thường khó thể nhận ra.

Đại Thế: mượn tinh hồn của ba ngàn thế giới, mang theo kiếm khí của thiên hạ vào trận. Đây là cảnh giới của tứ phương Kiếm Tông.

Khứ Thế: không cần tiếp tục mượn linh tính của thiên địa vạn vật, có thể tạo ra muôn vật từ hư không, vì là chân Thần. Không ai có thể đạt tới cảnh giới này.

Dẫn đầu giới tu chân là Kiếm Tông của các phương:

Vô Ý Cảnh Thiên Kiếm Tông

Bắc Minh Cảnh Thiên Kiếm Tông

Tây Uyên Cảnh Thiên Kiếm Tông

Nam Ly Cảnh Thiên Kiếm Tông

Đông Khư Cảnh Thiên Kiếm Tông

Trong đó có một trường hợp đặc biệt đi theo con đường y tu là Thái Lăng Các, đứng đầu là Y Tông. Lộ Tiểu Thiền xuất thân từ Thái Lăng Các, là sư đệ của Y Tông Côn Ngô.

Ngoài ra, chuyện tình của các cp phụ cũng cảm động không kém cp chính. Một Liên Nguyệt Nguyên Quân vì tình yêu mà cam chịu đọa ma suốt hơn ngàn năm. Một Kiếm Tông vì lo đi sai bước nhầm bị thiên hạ chỉ trích mà đánh mất tình yêu. Một chưởng kiếm vì tình yêu mà bất chấp nỗi đau thoát thai hoán cốt để có được hình dạng con người. Một điện chủ yêu mà không cần báo đáp, lặng thầm hi sinh vì tình yêu ấy. Tất cả những chuyện tình của họ đều bi thương nhưng lại vô cùng đẹp đẽ.

Truyện thuộc dạng công sủng thụ, chỉ chung tình với 1 mình thụ, ngọt ngào đến mù mắt chó nhưng vẫn xen lẫn chút bi thương, ngược thân ngược tâm cho có hương vị.

Tóm lại, mặc dù quá trình có chút ngược thân ngược tâm, nhưng kết quả lại viên mãn ngọt ngào nhé bà con, cứ sảng khoái mà nhào vào đi!

WORDPRESS

WATTPAD

review

Rượu Chàng Tiên

đam mỹ

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button
444 live app 444 live 444 live app 444live kisslive kiss live yy live yylive