Góc truyện

[Review] Trọng sinh chi huynh đệ tình thâm – Điệp Chi Linh – My dear

Không phân loại

[Review] Trọng sinh chi huynh đệ tình thâm – Điệp Chi Linh

Thể loại: hiện đại, trọng sinh, (nguỵ) huynh đệ, niên hạ, phúc hắc trung khuyển công x băng sơn nữ vương thụ, 1×1, HE

Hệ liệt: 1. Y sinh thế gia

2. Trọng sinh chi huynh đệ tình thâm

3. Vô tẫn chi thành

Kịch liệt đề cử. Đây là bộ đã đưa mình tiến vào bang phái cuồng niên hạ công. Bộ này là nguỵ huynh đệ, dù điều này được phát hiện ra ở gần cuối truyện, nhưng cũng đồng nghĩa với việc bạn nào ngại incest vẫn có thể đọc được thoải mái. Thường thì mình không thích nữ vương thụ cho lắm, nhưng vào trong này thì thụ không nữ vương không được :)) Vì sao xin mời đọc.

Thụ là An Lạc, kiếp trước yêu chính anh trai mình, nhưng anh trai mình thì yêu một người khác và người đó đã mất rồi. Nhìn người mình yêu ngày ngày đau lòng nhớ nhung một người con trai đã chết mà mình vẫn phải ở bên cạnh mỉm cười an ủi, làm chỗ dựa, đằng sau lưng thì âm thầm bảo vệ cho người đó phải đau đớn biết bao nhiêu. Để rồi khi nhận được câu nói của An Dương: “So với việc chết bệnh chết già, chúng ta chết cùng nhau như thế này, thực sự thì tốt hơn.” mà buông bỏ mọi thứ, chỉ để lại sự quyết tâm như gom góp cả đời mà thốt lên: “Anh, thực ra em…” Bi kịch gần như là cả đời, đến giây phút tận cùng rồi mà chữ yêu cũng không thốt được ra. Đến bên nhau với tư cách anh em, đến khi chết đi cũng chỉ là với tư cách anh em, thật đau đớn xiết bao.

Thế mà vẫn chưa hết :v An Lạc một lần nữa được sinh ra, vẫn mang họ An, vẫn mang tên Lạc, và một lần nữa dính vào cái tình yêu giữa huynh đệ trong một nhà. Chỉ khác rằng lần này người đơn phương không phải anh. Nhưng một đứa trẻ vài ngày tuổi mang trong mình kí ức kiếp trước, tình yêu và nỗi đau của mấy chục năm vào sinh ra tử cũng không dễ chịu gì.

Thực ra nếu để mình đề thể loại cho thụ, phải là băng sơn nữ vương siêu nhọ thụ. Vì ở kiếp mới này, anh một lần nữa mất trí nhớ, thế là bao nhiêu kí ức của kiếp này anh quên sạch, anh tưởng có phép màu làm anh đùng một cái sống lại sau tai nạn máy bay, thế là bao nhiêu chuyện gà bay chó sủa xảy ra, và anh cũng thêm tí nữa mất đi người yêu mình nhất của mình.

Một lần nữa gặp lại An Dương, nhưng không còn là một An Dương suốt ngày u buồn về một người, mà là An Dương sáng sủa hoàn toàn mới. Nói không quan tâm xao xuyên là giả, nhưng An Lạc cũng đã từ từ hãm sâu vào sự ôn nhu của công, vô thức thích công từ bao giờ. Vậy nên không cần lo ngược hay pháo hôi. Ngoài ra An Dương cũng có HE cho riêng mình.

Cảnh hành động, suy luận trong truyện phải nói là rất hay, vì truyện có tình huống liên quan tới xã hội đen, buôn bán ma tuý, phá án … Phải nói là rất tuyệt, và thụ thì rất cường, rất thông minh, nhưng mà về mặt tình cảm thì chả thông minh tẹo nào :v

Giờ thì đến công. Vì công không xuất hiện ngay từ đầu, chính tác giả ở mấy chương đầu cũng vô cùng mập mờ, nên mình cũng sẽ không nói rõ ra là vị nào, vì cái đống review không có tâm này spoil quá nhiều rồi :))

Công trung khuyển ăn vào máu rồi, nhưng mà không thể hiện rõ cái đuôi cẩu ra ngoài đâu, mặt vẫn nghiêm nghị lạnh lùng, đi cạnh An Lạc thì như hai ngọn núi băng luôn. Âm thầm thích anh trai mình, âm thầm bảo vệ cho anh, để rồi chưa vượt qua cú shock anh trai mình bị bắt cóc, bị đánh đập thừa sống thiếu chết, thì đã đến cú shock anh trai mình bị mất trí nhớ đến cả người nhà còn không nhận ra, rồi cú hit last but not least là anh ấy không phải là anh trai mình yêu bao lâu, mà chỉ là một linh hồn đi lạc vào thân xác anh mình, còn anh mình thực sự thì đã đi rồi. Đọc đến đây rồi đối chiếu với đoạn bên trên bạn sẽ thấy có điều vô lý khó hiểu. Đúng rồi đấy, sự thực là khác, đến cuối cùng mọi nút thắt sẽ được gỡ bỏ, mọi người nên tự đọc tự tìm hiểu.

Có lẽ sẽ có nhiều bạn trách công vì sau lại nỡ nhẫn tâm với thụ như thế. Công phải nói là yêu anh trai hơn cả yêu bản thân mình, vậy mà tự dưng được nghe cái tin người trước mặt không phải người mình yêu thì sẽ đau đớn đến mức độ nào cơ chứ. Nhưng mà rồi cũng có lạnh lùng được lâu đâu, vẫn phải cụp đuôi đi đón An Lạc về mà, nên mọi người không cần lo, truyện ít ngược lắm :))

Đến tuyến nhân vật phụ. Anh cả An Lạc nhà ta lúc nào cũng như tảng băng hình người mà lại được lòng các loại em trai lắm nhé, phần lớn nhân vật phụ toàn là em trai thôi nà :)) Truyện không có tiểu tam, không có pháo hôi nên các nhân vật phụ phải nói là đỉnh của đỉnh. Phản diện cũng thế, người đáng giận ắt có chỗ đáng thương, chúng ta thực sự không nỡ nào ghét được họ, chỉ có trách họ sao không sớm quay đầu lại để rồi dẫn đến cái kết không vui mà thôi.

Kết bộ này phải gọi là viên mãn cho tất cả, đặc biệt là hai người nhân vật chính. Mình còn bị thích cái phiên ngoại, vì bao nhiêu hình tượng anh cả cố xây dựng cho các em trai sau một phút “phi lễ chớ nhìn” mà bay sạch. Phiên ngoại vô cùng đáng yêu.

Hệ liệt của bộ này mình đã liệt kê tên ở trên, nhưng mình không đọc nên mình không review được. Bộ 1 là nguỵ phụ tử niên thượng, là bộ ngược nhất trong hệ liệt, mình chịu. Còn bộ 3 là giới giải trí, gần như mình không bao giờ đọc thể loại này. Nhưng mà mình vẫn đề cử, vì cá nhân mình thấy Điệp Chi Linh viết rất hay, rất chắc tay, nên hai bộ kia chắc chắn sẽ rất hay, chỉ là không hợp với mình thôi.

Cuối cùng thì cảm ơn mọi người đã đọc hết cái review không có tâm này :))

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button
444 live app 444 live 444 live app 444live kisslive kiss live yy live yylive