Góc truyện

[REVIEW] Diễm quỷ – Ryeosomnia Wi

[REVIEW] Diễm quỷ

Truyện của Công Tử Hoan Hỉ luôn làm cho người đọc có cảm giác đau âm ỉ xuyên suốt toàn bộ câu chuyện. Đặc biệt là với Diễm quỷ, giọng văn không mãnh liệt, câu chuyện được kể rất nhẹ nhàng, qua lời của Tang Mạch, cực kì bình thản, thế nhưng lại chứa đựng muôn vàn cay đắng đau xót.

Khi đọc bộ truyện này lần đầu, mình cảm thấy khá khó hiểu. Nhưng đến lần thứ ba thì chỉ biết cảm thán sự đan xen giữa thực tại và quá khứ 300 năm trước cực kì mượt mà.

Mở đầu với câu chuyện Diễm quỷ Tang Mạch kể về “Thiên Đế bệ hạ trong Lăng Tiêu điện”, nơi bắt nguồn cho toàn bộ những bi kịch xảy ra sau này. Thiên Đế ngoại tình vì muốn trốn Thiên Hậu nên đã hóa thân thành thỏ nhảy xuống nhân gian. Không may lại nhảy xuống bẫy của một thợ săn. Không thể hóa phép khiến Thiên Hậu nhận ra, Thiên Đế đành cắn răng chấp nhận vòi vĩnh của người thợ săn tuy nghèo nhưng chẳng hề ngu độn ấy.

Làm Hoàng đế.

Mở ra cả một triều đại gió tanh mưa máu. Mở ra cả những tấn bi kịch lòng người khó dung.

“Dĩ nhiên Thiên Đế không thể nuốt trôi được cục giận đó, cuối cùng đã giáng ma tinh hủy diệt cả tiền triều.”

Tang Mạch rất hay kể chuyện, những câu chuyện nửa vời, thực thực ảo ảo. Không ai biết y chỉ kể cho vui, hay là đang hồi tưởng quá khứ. Cũng không ai biết kiếp trước của Tang Mạch như thế nào, để bây giờ trở thành Diễm quỷ, loại quỷ bị coi thường bậc nhất.

Khi Tang Mạch trở về, Nam Phong liền giới thiệu nhà có một vị khách quý muốn ở nhờ một thời gian. Loại quỷ phóng đãng bậc nhất lại chung sống với thư sinh chất phác thật thà, vị khách bất ngờ tên Không Hoa cảm thấy có chút thú vị.

Không Hoa, chủ nhân của Minh phủ, đứng trên chúng quỷ, quản lý mọi sinh mệnh của nhân gian, nay lại hạ phàm nơi này.

Diễm quỷ không biết mục đích của hắn là gì, cũng chả thèm phỏng đoán. Y chỉ chăm chú vào công việc của mình.

Mỗi lần Diễm quỷ hoàn thành một việc, cũng là một đoạn kí ức năm đó hiện về. Từng chút, từng chút một. Hiện ra hình ảnh một Tang Mạch tàn khốc đứng phía sau một lòng một dạ phò tá Sở Tắc Quân – một vị hoàng tử thất sủng – trăm mưu ngàn kế giúp hắn đoạt được giang sơn, không từ thủ đoạn, khiến cho thế gian người người rủa hắn, nhà nhà căm ghét hắn, khắp nơi tỏa ra sát khí.

Yêu như Tang Mạch, không biết rõ là yêu hay là hận. Y phải yêu hắn tới đâu, hận hắn đến mức nào để làm được như thế?

“Thực ra, thua thì sao chứ?”

Thực sự thì review truyện này rất khó để tránh khỏi spoil. Sự xuất hiện của bất kì nhân vật nào, dù là nhỏ nhất, cũng góp phần rất lớn tạo ra đoạn bi kịch này. Cũng vì hiện tại – quá khứ đan xen mà người đọc phải cực kì tập trung mới có thể theo dõi được mạch truyện. Nhưng một khi đã thả hồn theo câu chuyện rồi thì rất khó để dứt ra được. Toàn bộ cảm xúc vui, buồn, bi thảm, hạnh phúc, thất vọng, đau đớn của nhân vật, người đọc cũng đều sẽ nếm trải được rõ ràng.

Những câu chuyện Tang Mạch kể không phải y bịa ra, cũng không phải chỉ đơn thuần là kể mà thôi. Mỗi một câu chuyện rời rạc đều có dụng ý của nó và như một mảnh ghép cho một bức tranh hoàn chỉnh. Y rốt cuộc đã phải kiên cường đến mức nào để có thể thuật lại với một giọng điệu bình thản như thế?

Tình yêu của Tang Mạng là một thứ tình yêu đã kéo dài quá lâu với những nỗi đau sâu tới khó xóa nhòa. Cảm giác như y luôn luôn có thể quay đầu nhìn lại và cười nhạo chính đoạn tình cảm của bản thân vậy. Vì đâu mà ngu ngốc tới thế? Yêu nhiều tới nỗi, hận sâu tới mức, qua hết một kiếp người, qua 300 năm làm quỷ, y vẫn không thể buông bỏ.

Mỗi một câu chuyện mà Tang Mạch thuận miệng nói ra đều mang tới một kết cục bi thương tới đáng phẫn nộ. Nhưng cuối cùng thì, tình yêu của Sở Tắc Quân, tình yêu của Không Hoa, không phải là không đặt lên y. Chỉ trách sao số phận trêu ngươi, chỉ trách sao hắn nhận ra quá muộn màng, chỉ trách sao khung thời gian của hai người không gặp nhau.

Tình yêu của Không Hoa không được khắc họa chi tiết như Tang Mạch, bởi vì sau những nỗi đau mà Tang Mạch phải chịu, hi sinh sau này Không Hoa phải trả giá quả thật rất đáng.

Dù kết thúc của Diễm quỷ không hẳn là HE, nhưng nó đã là một cái kết trọn vẹn nhất sau chừng ấy năm dây dưa mà tác giả có thể mang lại cho hai người họ.

Làm quỷ cũng được, minh chủ hay không cũng chả sao, chỉ cần chúng ta ở bên nhau mà thôi.

Review đam mỹ

Bài này đã được đăng trong

Review

và được gắn thẻ

#review #dammy #danmei #diemquy #congtuhoanhi #cotrang

. Đánh dấu

đường dẫn tĩnh

.

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Back to top button