Góc truyện

[Tản mạn

Bạn đang xem: [Tản mạn

[Tản mạn|Review|Tác giả] Diệp Lạc Vô Tâm

Giới thiệu sơ lược tác giả:

Diệp Lạc Vô Tâm: tác giả truyện ngôn tình  của mạng văn học Tấn giang

Thể loại tiểu thuyết:  ngôn tình, đa số đều HE.

Biệt danh: Tâm tâm

Tên các fan gọi: Mê Tâm

Quốc tịch: Trung Quốc

Tự bạch của Diệp Lạc Vô Tâm:

“Tôi chỉ là một phiến lá rụng cuối mùa thu bay đến bên cạnh người mình yêu, tôi vô tâm, nhưng nguyện những người hữu tình trong thiên hạ sẽ trở thành thân thuộc…”

Ấn tượng của Vòm:

Ấn tượng ngay từ cái tên Diệp Lạc Vô Tâm. Con người Vòm thực sự mà nói nội tâm thì có nội tâm nhưng mang vẻ ngoài vô tâm, thậm chí còn muốn sự vô tâm đó ăn sâu vào tiềm thức mình. Một lần tổn thương để lại nhiều dư vị. Chính vào cái lần tổn thương sâu sắc nhất vì tình yêu thì mình lượn lờ nhà sách và nhìn thấy cuốn “Mãi mãi là bao xa” của Diệp Lạc Vô Tâm.

Có thể chỉ là cảm xúc nhất thời dẫn đến cái duyên với các tác phẩm DLVT nhưng giọng văn giàu cảm xúc thực sự lôi cuốn dù độ dày của cuốn truyện thì thật đáng ngưỡng mộ. May rằng Vòm đã có tu luyện qua mấy bộ tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung từ hồi tiểu học nên đủ dũng khí nhấc hai cuốn của DLVT rước các em í về nhà! “Mãi mãi là bao xa”“Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa”

Cái tựa đề rất hay, văn phong cũng giàu cảm xúc và rất lôi cuốn, giữ được phong độ ở cả 2 tác phẩm. Với cách dẫn truyện của DLVT thì độc giả vừa đọc vừa có thể mường tượng đoán được cái kết, nhưng vẫn bị hút đến dấu chấm câu cuối cùng. Nhưng nói thật đọc giải trí thì ổn nhưng về chiều sâu thì cũng chẳng đọng lại mấy phần cảm xúc.

Có thể là vì đây là hai tác phẩm đầu tiên nên mình có ấn tượng với nó nhiều hơn là những tác phẩm khác của DLVT. Nhưng nhìn chung các tác phẩm đều có nhiều điểm chung, mang những đặc trưng rất riêng của DLVT

  • Nam chính luôn thuộc hàng cực phẩm, dù có tỳ vết nhưng vẫn vô cùng hoàn hảo khi đặt trong thế giới ngôn tình. Dương Lam Hàng gia thế huy hoàng nhưng nhất mực chung tình, một Hàn Trạc Thần hay An Dĩ Phong từng trải đầy nam tính, một Diệp Chính Thần vẻ ngoài hào hoa nhưng công tư phân minh và vì tình yêu sẵn sàng làm tất cả… Họ có thể là một người không hoàn hảo về một mặt nào đó, nhưng trong tình yêu và tình nghĩa đối với những người xung quanh, họ đều có những quy tắc bất di bất dịch, đặc biệt họ luôn là một người đàn ông hoàn hảo trong mắt bạn đọc ngôn tình. Chưa kể ngoại hình đẹp trên mức xuất chúng, xuất thân hay địa vị tài chính đều đáng để nửa thế giới phải nghiêng đổ. Tính cách lại khá phong phú, thu hút người đối diện.
  • Nữ chính thì ngược lại, luôn dừng lại ở mức gần gũi với đời thường. Thực ra nhiều lúc trong mắt Vòm họ cũng có điểm hơn người lắm, nhưng khi đứng cạnh một nửa của họ thì họ lại quá bình thường, vì thế mới đành để họ phải chịu bị dìm hàng không thương tiếc, tất cả chỉ có thể dừng lại ở mức trung bình như vậy. Dưới giọng văn của DLVT họ đơn giản, thanh thuần, xinh đẹp, blah blah,… toàn đặc tính rất dễ khiến  cho bản năng nguyên thủy của đàn ông trỗi dậy, rồi muốn yêu thương che chở gì gì đó.
  • Các nam nữ chính của chúng ta sẽ luôn xuất hiện với vai trò khách mời trong một vài tác phẩm khác :v Nam chính của chúng ta không phải anh em tốt thì là bố con chú cháu, nữ chính của chúng ta không phải chị em tỷ muội tốt cũng là bạn cùng phòng kí túc xá, đồng hương cùng khu trọ….blah blah.. cứ thế mà dây mơ rễ má hết hồn
  • Motip truyện cũng vì một người đàn ông quá hoàn hảo mà tình yêu của họ cũng trở nên vĩ đại hơn bình thường. Ngay từ đầu mọi người hay thậm chí ngay cả bản thân họ đều cho rằng tình yêu đó quá viển vông và không thực tế ( thực tế là nó thực sự không thực tế một chút nào!) sẽ không thể nào có kết cục tốt nhưng vẫn bất chấp hết tất cả mà lao vào. Tình yêu của họ đều chẳng phải dễ dàng gì, thậm chí ngược tả tơi, ngược tàn tạ, ngược rã rời, ngược hết phần thiên hạ. Họ không trải qua những rào cản của dư luận và xã hội thì cũng gặp bất trắc về gia đình, vì thù oán, vì những hiểu lầm từ nhỏ đến lớn mà xa cách nhau… Thế nhưng họ chưa bao giờ quên được nhau, cuối cùng quyết tâm và can đảm bước trở về, giành lấy người mà mình yêu thương nhất. Và cuôi cùng cái kết viên mãn cũng đến với họ, hạnh phúc đã tìm đến họ như quả ngọt họ xứng đáng được nhận sau bao đắng cay .
  • 18+ : thực sự mà nói khi đọc Mãi mãi là bao xa mình đã thấy hot lắm rồi mà cuốn Gió mang ky ức thổi thành những cánh hoa …nghe tên thì ngọt ngào lãng mạn nhưng nội dung thì hot ngang ngử 50 sắc thái mất :v Nhất là Đồng lang cộng chẩm – nội dung đã nói về một tình yêu có phần biến thái lại xen vào đi sâu về sắc dục quá nhiều nên nếu gặp phải độc giả nhạy cảm và tôn thờ chủ nghĩa đạo đức chuẩn mưc…nghìn phần nghìn sẽ bị liệt vào loạt “rác phẩm”. Những cuốn khác thì mình thấy nó nêm nếm vừa phải, là gia vị khiến cho câu chuyện cũng đặc sắc hơn phần nào. Sắc dục luôn đi kèm với nhau. Nam thanh nữ tú yêu nhau thiếu làm sao được phần tối quan trọng :v Bản thân người viết luôn có thói quen đi sâu phân tích đặc tả sâu về cảm xúc thì không thể bỏ qua phân đoạn nhạy cảm nhưng cũng nhiều cảm xúc này đc. Không phải Vòm có kinh nghiệm gì đâu nhưng mà đọc là thấy bả chả có kinh nghiệm gì với mấy chuyện phòng the rồi. Cái cách triển khai mỗi khi đến đoạn ấy là nó cứ na na nhau về cấu trúc :v Từ uốn éo vặn vẹo mà đặc biệt là cái khoản lần đầu – đau – cắn vai, lại còn cắn đến không chảy máu nhiễm trùng để lại sẹo cũng để lại vết răng in sâu hoắm… oimoeoi nhạy cảm quá không nói nữa >O< Ai thấy nó không hợp với mình thì cứ “tua” đi là được :3

MỘT SỐ TÁC PHẨM ĐÃ ĐỌC

Mãi mãi là bao xa : 4.5/5

Mãi mãi là bao xa Vòm nghe đồn là tác phẩm hot nhất của DLVT từ khi cô bắt đầu sự nghiệp sáng tác. Vì đã đọc đi đọc lại mấy lần nên mình hiểu tại sao nó hot. VÌ NAM CHÍNH HOT !  Truyện kể về mối tình giữa giáo sư Dương Lam Hàng và cô học trò nhỏ của mình Bạch Lăng Lăng. Họ quen nhau qua mạng, nói chuyện và dần dần sinh ra thiện cảm với đối phương nhưng anh lại ở tận nước Mĩ xa xôi. Dương Lam Hàng đã bỏ tương lai tươi sáng ở Mĩ quay về tìm Lăng Lăng nhưng lại đối diện với cô với tư cách một người giáo sư”biến thái”. Câu chuyện với những tình huống hài hước, chia li rồi lại tái hợp mang cho người đọc nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. “Mãi mãi là bao xa? Là rất gần, gần trong gang tấc…”. Cuốn này thu hút Vòm ở cả nội dung, hướng dẫn truyện và hình tượng nhân vật, và tất nhiên đặc biệt là nam chính rồi! 2/3 đầu rất hút, hài, man mác buồn thương nhưng càng về sau càng sa đọa 18+. Đã là fan ngôn tình thì chắc chắn không thể bỏ qua

Gió thổi ký ức thành những cánh hoa : 4/5

Tên truyện thật đẹp, thật thơ mộng nhưng sau khi đọc xong Mãi mãi là bao xa thì mình cảm giác nội dung của nó sẽ không mang lại cho người ta cảm giác lãng mạn ngọt ngào như cái tên. Thực sự đúng là vậy, nội dung ngược lại hoàn toàn. Cô là Tô Mộc Mộc, anh là Trần Siêu Việt, họ đã có một mối tình một đêm khó quên. Mối quan hệ của cô và anh sau 4 năm gặp lại nằm ở vị trí tréo nghoe “chị dâu” và “em chồng”. Cô yêu anh trai của anh vì cứ lầm tưởng rằng đó là anh, nhưng hai người họ thực chất lại là anh em sinh đôi. Trác Siêu Việt và Tô Mộc Mộc có một tình yêu quá nhiều khó khăn, thử thách, đúng như tên khác của truyện Vượt qua lôi trì, họ phải vượt qua những bức tường cản trước mắt mới có thể bên nhau trọn đời, để rồi những kí ức đau thương sẽ hóa thành những cánh hoa đẹp nhất mặc gió thổi bay. “Không phải mỗi tình yêu đều có một kết thúc tốt đẹp, yêu nhau, có được nhau, để cho kí ức lưu lại những thời khắc đẹp nhất, đó cũng là một loại hạnh phúc!”. Mặc dù HE nhưng sau tất cả những đau khổ họ phải trải qua ấy Vòm vẫn cảm thấy thương cảm, dù HE rồi đấy nhưng vẫn không đủ. Đây là tác phẩm duy nhất của DLVT khiến mình cảm thấy nuối tiếc khi kết thúc. Bất tri bất giác mà lật đi giở lại rất nhiều lần. Đây cũng là nữ chính mà mình thấy nổi bật nhất, có lẽ vì đồng cảm nhiều phần cho số phận, hoặc cũng có thể vì đa phần tính cách khá tương đồng với Vòm…hoặc vì nam chính không có gì quá đặc sắc nên nữ chính hoàn toàn không bị dìm hàng thảm thương, dù cũng chưa thể gọi là sánh với nữ chính của Đường Thất Công Tử hay Tùy Vũ Nhi An.

Động phòng hoa chúc sát vách: 4/5

Tình yêu giữa Diệp Chính Thần và Bạc Băng tuy ngọt nhưng cũng thật đắng. Khi nam chính là cầm thú chính hiệu thì nữ chính thật đúng là một chú thỏ non không gặp may :v Quen nhau ở nước Nhật, ở chung một kí túc xá, trải qua những năm tháng yêu đương cuồng nhiệt nhất của tuổi thanh xuân. Nhưng khi về nước cũng chẳng khác gì người dưng, anh có vị hôn phu, cô cũng đã tìm được đối tượng thích hợp. Cứ ngỡ từ đó sẽ chẳng có mối liên quan nào nữa nhưng cứ đi mãi vẫn tìm được nhau. Có lẽ còn hận là còn yêu, còn yêu thì vẫn còn chút hy vọng mong manh có thể bên nhau.

Nếu không là tình yêu: 3.5/5

Còn một tên khác là “Hôn nhân không tình yêu”. Cảnh Mạc Vũ và Cảnh An Ngôn là hai anh em trên pháp luật, họ cưới nhau, yêu nhau nhưng rồi lại trở thành kẻ thù. Yêu và hận thực ra cũng chỉ là một cái chớp mắt, một người không hiểu rõ tình cảm thực sự của mình, một người không tin tưởng vào tình cảm của đối phương, tình yêu giữa họ khiến đối phương cảm thấy mệt mỏi. Đến khi anh ngoảnh đầu lại thì cô đã không còn đứng đó chờ anh nữa rồi. Nhưng dù sao cũng HE. Tình tiết cứ vặn vẹo hại não kinh.

Đồng lang cộng hôn: 3/5

Mình thấy khi xuất bản thì nó có tựa là Nụ hôn của sói. Thành thật thì xây dựng nhân vật ổn, nội dung cũng ổn, cốt truyện cũng  ổn, văn phong vẫn dồi dào cảm xúc như mọi khi, nhưng vẫn thiếu cái gì đó mà truyện không thể lên đến cao trào. Mình cảm giác như cuốn này có chút vội vàng, không được đầu tư sâu. Nam chính phong độ nhưng là tội phạm hàng đầu. Nữ chính mạnh mẽ kiên cường nhưng cũng rất đang yêu, là cảnh sát, là con gái cục trưởng cục cảnh sát. Hai con người thuộc hai thế giới ấy đến với nhau. Đưa ra vấn đề rất hay nhưng cái cách đi sâu vào vấn đề thì cứ tầm tầm bình bình, xuống thì không mà lên thì chả tới. Đến cái kết, hướng giải quyết thì dừng ở mức tất nhiên, chẳng miêu tả gì sâu sắc lắm.Chưa có cái gì quá sâu sắc để đọng lại trong lòng độc giả. Tất cả đều chỉ có thể dừng ở mức ổn. Đọc để giải trí, đọc xong rồi thôi. Nhưng ít nhất đọc xong vẫn nhớ được mình vừa đọc cái gì :v

Đồng lang cộng chẩm: 3.5/5

Anh em cùng cha khác nội với Đồng lang cộng hôn. Truyện còn có tên khác là Ngủ cùng sói, Sói và Dương cầm ( sao phải cần nhiều tên vầy chứ T.T nhiều lúc muốn tụt não )Lần này câu chuyện tình của Hàn Trạc Thần và Hàn Thiên Vu ( Thiên Thiên), bố nuôi và con nuôi. Anh đã giết cả nhà Thiên Thiên, chỉ giữ lại mạng cho mình cô. Duyên phân lại kéo hai người lại gần nhau. Dù đã rút chân ra khỏi xã hội đen nhưng “một khi đã đen thì không thể trắng được”. Cuộc đời một dài đen của anh chỉ có Thiên Thiên là vệt sáng duy nhất. Thiên Thiên thì phải luôn đấu tranh giữa tình yêu và hận thù. Khi đọc Đồng lang cộng hôn thì mình ấn tượng ngay về cái tên Hàn Trạc Thần, bắt đầu từ cái tên đến tính cách và cuộc đời. Cuốn này mình ấn tượng sâu sắc về nam chính thôi, còn lại thì cốt truyện, cách đưa ra vấn đề rồi dẫn dắt, rồi nữ chính nam thứ blah blah đều rất bình thường, không có gì đặc sắc. Có lẽ DLVT thực sự chưa đầu tư sâu cho 2 tác phẩm Đồng lang này. Nhưng mà có dịp Vòm vẫn sẽ viết một bài review trọn vẹn hơn cho tác phẩm này! Nó gây tranh cãi giữa team like và dislike cũng có lí do của nó cả !

Chờ em lớn, được không: 3/5

Truyện nói về tình yêu của Hàn Mạt Mạt – con gái Hàn Trạc Thần và An Nặc Hàn – con trai của An Dĩ Phong. Cô lớn lên trong sự yêu thương và bảo vệ hết mực của An Nặc Hàn. Năm 7 tuổi cô đã yêu anh còn trong mắt anh cô vẫn luôn là đứa trẻ mà anh yêu thương nhất. Nhưng có thứ tình cảm vượt lên cả tình thân và tình yêu dần lớn lên trong lòng An Nặc Hàn. Hai người dù yêu thương nhau nhưng cứ cố chấp rồi vô tình tổn thương đối phương. Cốt truyện nhẹ nhàng, trong sáng trong suốt cả cuộc đời của Hàn Mạt Mạt cho đến khi cô qua sinh nhật 18, một trong những tác phẩm ít sắc nhất trong loạt tiểu thuyết của DLVT. Nội dung cũng không có gì đặc sắc lắm, một mối tình trẻ con, được cái văn phong vớt vát nội dung thôi. Rảnh rỗi hết truyện đọc thì đọc tạm cũng được.

Sa ngã vô tội: 4/5

Sa ngã vô tội, hay còn tên khác là Chân trời góc bể, đúng như cái tên của nó, là bức chân dung về cuộc đời sa ngã của cô gái tên Diêu Băng Vũ. Ngay từ đầu cô đã sai, cô yêu Trần Lăng nhưng tự tay đẩy Trần Lăng đi, làm mẹ khi 17 tuổi sau đó lại một mình nuôi con. Bốn năm sau khi đi phỏng vấn xin việc cô gặp gỡ Lâm Quân Dật, người có khuôn mặt giống hệt Trần Lăng. Cô không hề biết Lâm Quân Dật chính là Trần Lăng nhưng vẫn chìm đắm, mê luyện và nảy sinh tình cảm với anh nhưng anh đã có vị hôn phu. Tình yêu của họ thật mâu thuẫn, luôn đan xen giữa yêu và hận. Nhưng anh yêu cô, cô cũng yêu anh, hai người yêu nhau đi một vòng vẫn trở về bên nhau, đây là cái kết viên mãn nhất. “Anh biết rõ em là hoa hồng có gai vẫn muốn đem đặt trong tim, dẫu có những lúc tim bị đâm đến rỉ máu, vẫn luyến tiếc không muốn buông ra…”. Yêu nhau chết đi sống lại nhưng không đồng cảm, không thấu hiểu lẫn nhau mới xảy ra bi kịch. Nội dung cũng ngược nhưng ngược nhẹ nhàng đủ để sâu lắng.

Sự dịu dàng khó cưỡng: 2.5/5

Còn tên khác “Thoát không khỏi sự ôn nhu của anh”, kẻ về mối tình giữa cô nàng cá tính Quan Tiểu Úc và anh chàng đào hoa, thay người yêu nhanh hơn thay áo Âu Dương Y Phàm (Ivan). Giữa họ có mối lương duyên thật kì lạ và lãng mạn, họ chính là một minh chứng cho “duyên phận”. Có ai ngờ trước được Ivan, anh chàng mà Tiểu Úc cảm mến lại là Âu Dương Y Phàm, người mà bố mẹ muốn cô kết duyên theo đúng lời hôn ước của hai nhà từ nhỏ. Đây là một câu chuyện rất hài hước và ngọt ngào mà độc giả không nên bỏ lỡ. Nhưng nói thật thì Âu Dương Y Phàm làm nam phụ cho Mãi mãi là bao xa và Sa ngã vô tội vốn cũng không gây chú ý lắm nên câu chuyện cũng chẳng nổi bật gì. Có những người mặc dù rất đáng yêu và cá tính nhưng cũng chỉ thích hợp với vai phụ thôi :v

Categories

Tản mạn

Tags

Diệp Lạc Vô Tâm

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Back to top button