Góc truyện

Review ngắn – Đam Mỹ: Cận đại – Hiện đại [Updating]

Review ngắn – Đam Mỹ: Cận đại – Hiện đại [Updating]

Bạn đang xem: Review ngắn – Đam Mỹ: Cận đại – Hiện đại [Updating]

D

Dã miêu bất tòng – Lan Lương (showbiz, hiện đại, tiểu ngược, có phản công, HE)

Đây là một câu chuyện về thất niên chi dương, về hai con người đã thay đổi và cố gắng thay đổi lại để thích ứng với đối phương. Vu Dân là một ca sỹ nổi tiếng, Thương Viễn là giám đốc công ty giải trí của Vu Dân. Thương Viễn rất bận, thường xuyên đi công tác, tăng ca, ít về nhà. Vu Dân cực kỳ khó chịu. Tính cách Vu Dân nóng nảy, cứng đầu, lại được Thương Viễn nuông chiều quen rồi, vốn không chấp nhận được việc Thương Viễn năm lần bảy lượt vì công việc mà bỏ mặc mình. Vu Dân cố gắng thuyết phục bản thân hiểu cho Thương Viễn. Cả hai vốn vẫn luôn yêu nhau sâu sắc, chỉ thiếu trao đổi nói chuyện với nhau thôi. Thương Viễn nỗ lực kiếm tiền cũng là để Vu Dân không lo ăn lo mặc. Chuyện được giải quyết khi Vu Dân chẳng may ngã xuống vách núi, Thương Viễn hoảng loạn đi tìm. Vu Dân vẫn tiếp tục ở bên Thương Viễn, Thương Viễn thì ưu tiên Vu Dân nhất. Truyện bình đạm, ngọt ngào, không nhiều rắc rối cao trào. Đọc giải trí ổn.

♥ Dài lâu – Tĩnh Thủy Biên/静水边 (hiện đại, trúc mã trúc mã, chút vườn trường, HE)

Một câu chuyện ngọt ngào và bình lặng của Tĩnh Thủy Biên về một vận động viên quyền Anh và một nghệ sĩ múa ballet từ lúc nhỏ đến lúc lớn. Bối cảnh ban đầu là ở vùng quê nên khá gần gũi dễ thương. Giang Thâm tốt bụng thiện lương, luôn cố gắng tiến tới. Bạch Cẩn Nhất anh tuấn mạnh mẽ, hết sức mình vì bản thân và Giang Thâm. Tưởng tượng Giang Thâm mảnh mai nhỏ nhắn đứng cạnh Bạch Cẩn Nhất cơ bắp chắc khỏe là đã thấy quắn quéo ghê. Truyện nhắc đến ballet và quyền Anh nhưng không đi sâu. Vài chi tiết có thể khai thác rộng hơn, song tác giả kết thúc hơi sớm, tiết tấu đoạn cuối khá nhanh. Điểm cộng lớn nhất là hình tượng nhân vật xây dựng tốt, tình cảm yêu đương hay gia đình bạn bè đều rất chân thực và cảm xúc.

♥ Danh sách ước nguyện – Phi Tửu (hiện đại, trùng sinh, HE)

Mục Liên Hạ trùng sinh về trước khi mọi bi kịch bắt đầu, nên cậu lên kế hoạch thay đổi cuộc đời mình. Bên cạnh trả thù, Mục Liên Hạ còn tiến về phía trước, cố gắng hết sức mình để bù đắp cho bản thân. Định mệnh cũng sắp xếp cho cậu gặp Tống An Hoài. Kiếp trước hai người đã âm kém dương sai bỏ lỡ nhau. Tống An Hoài rất tốt, cho Mục Liên Hạ ấm áp cậu cần. Tôi cũng khá ngạc nhiên khi biết kiếp trước Tống An Hoài yêu Mục Liên Hạ ấy. Một điều nữa là tôi không nghĩ đến Lộ Quảng Hằng thật thích Mục Liên Hạ. Có lẽ tác giả nhìn ở phần hối hận đến phát điên ấy mà kiếp này để Lộ Quảng Hằng chỉ là sự nghiệp suy sụp thôi. Tổng thể truyện đọc khá ổn, ấm áp, nhẹ nhàng, có ý nghĩa. 

♥ Diệc tâm và Tử Bạch/亦心禾子白 – Đỉnh Thi/挺尸 (hiện đại, hào môn thế gia, HE)

Trần Quý yêu thích Ngôn Yến, theo đuổi Ngôn Yến từ lâu chưa được, là điều ai cũng biết trong giới. Trần Quý để ý đến Trương Tử Bạch vì gương mặt có điểm giống Ngôn Yến, song sớm phát hiện ra Trương Tử Bạch khác hoàn toàn Ngôn Yến. Ngôn Yến lạnh lùng, thanh lãnh, nhìn thấu nhân sinh nên cảm xúc đạm nhạt. Trương Tử Bạch có sức sống hơn, ngại phiền toái nên hay giả yếu ớt nhát gan. Trần Quý cảm thấy hứng thú, bắt Trương Tử Bạch massage đầu cho hắn thường xuyên, có trả công. Rồi yêu thích lúc nào không hay. Sau khi rượu say loạn tính, Trần Quý càng bám lấy Trương Tử Bạch. Mỗi tội Trương Tử Bạch vẫn tránh Trần Quý như tránh tà. Trương Hằng Thụy, bạn Trần Quý, cứ thích xen vào việc của người khác, cho là Trương Tử Bạch bò giường Trần Quý, tự tiện bắt cóc Trương Tử Bạch (rất vớ vẩn -_-). Trần Quý cứu Trương Tử Bạch, cũng xúc tiến tình cảm hai người. Cốt truyện khá ổn, không có thế thân cẩu huyết, nhưng cách thể hiện chán quá. Truyện không dài nên mọi thứ nhanh nhanh chóng chóng. Diễn biến tâm lý không rõ ràng. Chi tiết lướt như bay, nhiều cái bị bỏ qua, chỉ nhắc qua loa mơ hồ.

♥ Diêm Vương – Liễu Mãn Pha/柳满坡 (hiện đại, thanh xuân vườn trường, tiểu ngược, HE)

Truyện này có ngọt, có ngược. Gọi là hơi ngược vì bản chất là do hiểu nhầm, do hiểu không đúng, do phán đoán sai, chứ không phải dạng cẩu huyết gì gì khác. Tình cảm của Diêm Trừng và Kỉ Tiễu phát triển rất chậm rãi, nhưng không quá rề rà mà là vừa đủ. Xây dựng vô cùng chặt chẽ. Có thể nhiều người sẽ trách Kỉ Tiễu lãnh đạm lạnh lùng, tổn thương Diêm Trừng hết lần này đến lần khác. Tôi đã từng khó chịu với Kỉ Tiễu như vậy, trách Kỉ Tiễu suy nghĩ nhiều, tự ngược mình và ngược Diêm Trừng. Song thật sự thì Kỉ Tiễu cũng yêu Diêm Trừng rất nhiều. Mới đầu là xa cách, rồi dần thành dây dưa không dứt. Trong quá trình ngược nhau, cả Kỉ Tiễu và Diêm Trừng đều phải trả giá. Diêm Trừng chật vật đau thương, Kỉ Tiễu thì bỏ mặc bản thân vất vưởng yếu ớt. Thật may là cuối cùng hạnh phúc cũng tìm đến họ.

♥ Diệp hữu khô vinh/叶有枯荣 – Sơ HòaSơ Tiểu Hòa/初禾☆初小禾 (hiện đại, gương vỡ lại lành, thế thân, ngược, HE)

Thực ra truyện chẳng có tag ngược đâu, tôi tự gắn vào đó, bởi nó buồn quá. Truyện không dài nên tính ra tôi khóc gần hết truyện. Cũng chẳng phải gào khóc thương tâm, mà tự nhiên rơi nước mắt thôi. Hoàn cảnh của Vinh Quân quá đáng thương, quá bi kịch. Anh là người vô tội nhất truyện, lại phải chịu đựng nhiều nhất truyện. Trong việc Cố Diệp Canh muốn lừa dối làm thế thân, anh vô tội. Hay việc vu oan giá họa phá hủy cả cuộc đời, anh hoàn toàn không biết chuyện. Ấy thế mà Vinh Quân phải trải qua tất cả, cho dù anh vốn xứng đáng với những thứ tốt đẹp nhất. 10 năm thời gian đủ khiến một con người phát điên bất cứ lúc nào dưới nhục mạ từ người khác, khó khăn từ sức khỏe, hay áp lực kinh tế. Vinh Quân vẫn vượt lên, vẫn cố gắng, chưa từng lùi bước chịu thua. Tôi rất thương anh. Còn Cố Diệp Canh, quả thực tra cực kỳ. Thế thân biến thành chân tình, Cố Diệp Canh có thừa nhận, nên thôi, tạm không tính. Nhưng việc hắn không hề tin tưởng Vinh Quân, không tín nhiệm, không điều tra chất vấn để tận mắt thấy sự thật. Hắn rời bỏ Vinh Quân 10 năm, phụ bạc tình cảm của anh, còn dùng lời nói tổn thương anh (dù rằng là tức giận nói lẫy). Có thể đổ tại tuổi trẻ nóng tính đi, song không phủ nhận Cố Diệp Canh góp phần không nhỏ vào bi kịch của Vinh Quân. Trong lúc hắn nghĩ mình bị phản bội, hắn ăn chơi sung sướng, lên giường làm tình với khối người, còn Vinh Quân vất vả lê lết thân tàn kiếm sống, thương tích nhiều không kể xiết. Cố Diệp Canh nợ Vinh Quân, ngay từ khi hắn muốn kiếm thế thân của Chu Dật, hắn đã nợ Vinh Quân. Việc Vinh Quân mất trí nhớ, xóa bỏ tội trạng vu khống, nên muốn làm lại từ đầu, là cơ hội may mắn với Cố Diệp Canh. Nếu Vinh Quân nhớ lại, chưa chắc họ đã dễ dàng HE như thế. Mà dù gì chăng nữa, Cố Diệp Canh phải dành cả đời bù đắp cho Vinh Quân. 10 năm thời gian để lại vết sẹo không nhanh lành đâu. Công nhận ánh mắt hắn ban đầu chả ra gì, yêu ai yêu phải Chu Dật nội tâm thối rữa che phủ bởi bề ngoài đẹp đẽ, còn trách cứ Vinh Quân, chia tay với Vinh Quân bởi kẻ không ra gì này nữa chứ. Tiếc là xử lý nam phản diện này qua loa quá, không chi tiết gì cả. Ít ra phải để Chu Dật nói xin lỗi Vinh Quân chứ. Vụ vu khống phải làm to lên, những kẻ oan uổng Vinh Quân trước kia nên áy náy ân hận mới đúng. Truyện có phần cẩu huyết, nhưng xây dựng không tệ. Truyện ngắn nên vài chỗ chưa được thỏa mãn lắm.

♥ Diệp Phương Trường/Phương Lai Nhật Trường – Vân Quá Thị Phi/云过是非 (hiện đại, xuyên không, showbiz, JX3 đồng nhân, HE)

Tôi rất hiếm khi đọc truyện phản xuyên, từ cổ đại đến hiện đại nên khá băn khoăn không biết nên đọc không. Nhưng truyện về Tàng Kiếm, lại là BOSS xuyên qua từ game nên tôi vẫn đọc. Ban đầu còn thấy ổn ổn, Diệp Phương Trường đúng chuẩn BOSS muốn gì làm nấy, thêm cả đống châu báu chói mù mắt người khác rất chuẩn phú nhị đại nhà Tàng Kiếm. Đường não của Diệp Phương Trường cũng rất khác người, với lý do là ở trong JX3 khác thế giới hiện đại. Tuy nhiên càng về sau mọi thứ càng miêu tả quá đà. Diệp Phương Trường nhiều lúc như ngốc bức. Hắn đến từ JX3 chứ có phải tinh cầu khác đâu mà suy nghĩ không bao giờ bình thường nổi thế? Có một số việc, VD như vai trò công thụ, rõ ràng có thể tìm hiểu trên mạng là như thế nào, hắn lại ngốc đến mức vẫn không hiểu điểm mấu chốt. Lý Thừa Thứ thì bình thường. Có lẽ do tác giả miêu tả quá nhiều gia tộc này nọ, nhiều CP khác nhau có công cũng là hào môn thế gia, nên cảm giác Lý Thừa Thứ không có gì đặc biệt. Nói chung ngoài chi tiết Diệp Phương Trường mắn đẻ ở cuối thì tôi không thấy truyện ấn tượng. 

♥ Diệt thế kỷ – Vô Thố Thương Hoàng/无措仓惶 (hiện đại, huyền huyễn, ma pháp, HE)

Tác giả có vẻ chuộng kiểu công-thụ thế này, nguyên Vô Xá hệ liệt đã mang hình mẫu này rồi. Thụ bị coi là phế vật, thực tế thì mang năng lực cường đại hơn tất cả. Công thì trung khuyển, yêu điên cuồng, yêu hơn hết thảy, có thể hủy diệt cả thế giới vì người mình yêu. Đây đúng chuẩn Harry Stu. Tôi thì không phản đối dạng này, nhưng so với hệ liệt kia thì không thấy nhiều sáng tạo lắm. Luật khiến tôi cảm thấy có hình bóng thánh mẫu. Cả câu chuyện xoay quanh việc cải tạo thế giới, hủy diệt nhân loại, ý nghĩa cao cả to lớn. Luật là Tế Tư của thế giới, mang trách nhiệm tinh lọc và chia sẻ cảm xúc của thế giới. Còn Tần Trạm ban đầu là người bình thường, rồi trở thành kỵ sĩ thủ hộ của Luật. Tần Trạm giống mấy nam chính khác của Vô Thố Thương Hoàng, tất cả chỉ vì yêu. Một nửa câu chuyện đều là Tần Trạm đơn phương. Sau khi Tần Trạm phản bội nhân loại mới có thể tiếp cận Luật. Sự hy sinh của Luật ở cuối truyện càng khiến tôi liên tưởng đến thánh mẫu. May là y không thật sự chết. Tần Trạm chờ đợi hơn 100 năm cũng chờ đợi đến lúc y tỉnh giấc. Nói chung truyện không quá hay, song không quá tồi tệ. 

♥ Dior tiên sinh/迪奥先生 – Lục Dã Thiên Hạc/绿野千鹤 (hiện đại, hào môn thế gia HE)

Bối cảnh của truyện là thời hiện đại phát triển, mọi người sử dụng trí não, một dạng AI. Trương Thần Phi và Tiêu Tê là cặp phu phu được 7 năm. Chẳng may Trương Thần Phi đột nhiên bị tai nạn và nội dung lưu trong trí não loạn nhập với cuộc sống hiện tại. Trương Thần Phi tâm trí tựa như xuyên vào sách vậy, luôn cho rằng thế giới mình đang sống giống nội dung của mấy quyển tiểu thuyết hắn xem chứ không phải hiện đại bình thường. Nào là thế thân, dân quốc quân phiệt, ABO, kim chủ bao dưỡng, lão đại hắc bang, hải thần nhân ngư, vương gia trùng sinh, thân vương huyết tộc… Tiêu Tê biết chuyện, vừa muốn chữa khỏi bệnh cho Trương Thần Phi vừa muốn hạn chế tổn hại do rối loạn tâm trí gây ra nên phải phối hợp, chó và mọi người cũng thành phối hợp diễn luôn. Truyện rất hài hước. Nhìn Trương Thần Phi biến thành đủ các loại hình nhân vật, gây ra bao việc dở khóc dở cười. Nghe cái tên tự phong như Dior, Nicolas, Atlantis, hay Trương Đại Điểu đều muốn ôm bụng cười. Nhưng thông qua những lúc không tỉnh táo, Tiêu Tê có thể cảm nhận được tình yêu sâu sắc của Trương Thần Phi và những bí mật hắn ẩn giấu bấy lâu, thí dụ như sự thật Trương Thần Phi yêu thầm Tiêu Tê từ hồi trung học. Trương Thần Phi không nhớ rõ Tiêu Tê, không nhớ rõ 7 năm kết hôn của họ, lại biết mình yêu Tiêu Tê và không để Tiêu Tê bị thương mảy may. Mất trí nhớ nhưng không ngược mà toàn ngọt ngọt điềm điềm thôi. Truyện viết rất tốt. Tác giả biết lồng ghép sự kiện chi tiết, đan xen giữa thế giới ảo tưởng của Trương Thần Phi với thế giới thật khá hài hòa. Đây là một câu chuyện đáng đọc.

Du Nhiên trọng sinh – Thái Dương Mễ Mễ Tiếu (hiện đại, trùng sinh, thương trường, HE)

Tôi đọc phiên ngoại kiếp trước dưới góc nhìn của Chu Diễn Chi trước cả chính văn. Khi đến đoạn Trần Du Nhiên tự sát trong nhà tù, Chu Diễn Chi lấy nước ấm lau xác chết phát hiện ra chữ “Chu” khắc trong lòng bàn tay của Trần Du Nhiên, tôi chỉ biết thở dài. Rõ ràng họ yêu nhau lại không nhận ra, đối đầu với nhau suốt nhưng có ai vui đâu. Trần Du Nhiên kiếp trước là gian thương, hại người vô số, tàn nhẫn lãnh tâm, song không hiểu sao tôi cảm thấy có chút bi thương. Kiếp này Trần Du Nhiên mệt quá rồi nên quyết định ở quê phát triển làm nông thôi. Ban đầu lúc mới trùng sinh, y thật sự lãnh đạm. Do giải quyết được các vấn đến liên quan đến gia dình nên dần dần y ôn hòa, vui vẻ hơn. Quả thực dạng trầm tĩnh ôn hòa, hiểu chuyện, có điểm lười biếng như Trần Du Nhiên đúng là mị lực hấp dẫn. Trần Du Nhiên chuyển từ thương trường sang nông trường. Tuy không hoàn toàn tách mình ra khỏi kinh thương, Trần Du Nhiên hạn chế như đời trước hết mức có thể. Dù vậy, tâm của y vẫn thật lạnh và cứng rắn. Ngoài những người y quan tâm, người khác không liên quan thì không để ý. Điều này làm y vừa đáng yêu vừa đáng ghét. Mà tôi không hiểu lắm cách Trần Du Nhiên cư xử khi mới gặp Chu Diễn Chi năm 15 tuổi. Lúc đó Trần Du Nhiên thể hiện như kiểu hai người kiếp trước thật sự là kẻ địch, ghét bỏ nhau lắm ấy, làm tôi còn tưởng kiếp trước là hiểu nhầm ý của Trần Du Nhiên. Về sau đọc thì Trần Du Nhiên tỏ rõ là thích Chu Diễn Chi từ kiếp trước mà, chẳng lẽ thật sự là kế hoạch cưa đổ định sẵn? Chu Diễn Chi nếu không phải có nằm mơ về kiếp trước thì đời này nhận ra tình cảm của mình không nhanh được thế đâu, cũng không biến thành vô sỉ mặt dày như thế được. Nhưng dù thế nào khác biệt tư tưởng vẫn là vấn đề lớn. Chu Diễn Chi không sai, đời trước lại không chịu đứng ở vị trí của Trần Du Nhiên mà suy xét, phải thông qua giấc mơ mới biết. Trần Du Nhiên thì luôn biết sự chính nghĩa của Chu Diễn Chi, chỉ là không thể làm theo cách khác. May là cuối cùng xử lý ổn thỏa. Chu Cẩn Thời và Trần Cẩn Ngạn cute cực kỳ, suýt nữa ship CP này nếu không phải chị em ruột. Có điều tôi không hiểu lắm đoạn kết Chu Diễn Chi đi đám cưới Tống Đan Thanh. Là cô dâu của Tống Đan Thanh giống Trần Du Nhiên? Nói chung tổng thể đọc khá ổn, nội dung xây dựng hợp lý. Tính cách nhân vật đặc sắc.

Dùng quãng đời còn lại đi yêu/用余生去爱 – Không Mộng/空梦 (hiện đại, ngược, đổi công, HE)

Đây là một câu chuyện nặng nề và áp lực. Nó chứa rất nhiều quan niệm về tình yêu tình thân và cuộc sống. Nhân vật chính Văn Cổ là một người lý trí và kiên định hơn bất kỳ ai. Anh từng ở bên Đỗ Lỗi, giúp đỡ hắn phát triển sự nghiệp, thành trợ lực phía sau hắn, nhưng đổi lại là đau khổ. Đỗ Lỗi chưa từng hiểu rõ con người và suy nghĩ của Văn Cổ, coi mọi thứ Văn Cổ cho mình là đương nhiên, hưởng thụ tình yêu của Văn Cổ mà không nghĩ đến việc báo đáp. Lúc Văn Cổ come out với gia đình, bị đánh đến mức vào ICU, Đỗ Lỗi đang bận công việc và giúp đỡ anh em của hắn. Lúc Văn Cổ tìm đến thì bắt gặp Đỗ Lỗi trần truồng nằm với người khác, anh tức giận lái xe đi và bị tai nạn giao thông. Tỉnh dậy, Văn Cổ cảm thấy tình yêu đã thật sự rời khỏi con người anh, không còn sót chút nào. Anh kiên định chia tay, nhưng Đỗ Lỗi không cho. Cứ thế mài mòn hai năm thời gian, bắt đầu câu chuyện này. Đỗ Lỗi tìm cách khống chế Văn Cổ, cố gắng thay đổi, hạ mình đủ kiểu. Tuy nhiên, Văn Cổ quá hiểu Đỗ Lỗi, và anh đã hạ quyết tâm thì không thể nào níu kéo. May mắn là người thầm mến Lý Nhất Tuấn về nước theo đuổi Văn Cổ. Lý Nhất Tuấn cho anh thứ anh cần, mang cho anh một gia đình. Đây mới là điều Văn Cổ chờ đợi. Đôi khi thấy Văn Cổ khá tàn nhẫn, nhưng nghĩ lại, anh đã chừa đường lui cho Đỗ Lỗi, không làm mọi chuyện quá khó coi rồi. Anh cũng đã đề cập vô số lần về vấn đề chia tay, chủ yếu là Đỗ Lỗi không chịu hiểu. Đỗ Lỗi đương nhiên không cam lòng. Văn Cổ sang Mỹ phát triển sự nghiệp hai năm rồi về nước, Đỗ Lỗi vẫn không buông tha. Tính cách của Đỗ Lỗi là kiểu ích kỷ điên cuồng, kẻ đáng thương tất có chỗ đáng trách thôi. Ngoài ra còn đám bạn chẳng ra đâu vào đâu của Đỗ Lỗi, tiểu thiếu gia Yến Triều thích Đỗ Lỗi, và cha mẹ Văn Cổ. Tôi thích cách Văn Cổ xử lý mấy người này, rất khách quan và thông minh lý trí. Nếu không phải có ít ngọt ngào của Văn Cổ và Lý Nhất Tuấn thì chắc truyện một màu tăm tối quá. Cơ mà nói chung đọc được, hành văn rõ ràng mạch lạc. Nhân vật xây dựng cũng nhất quán và phát triển khá logic. Tác giả vẫn giữ nguyên phong cách cá nhân của mình. Chất tự sự nhiều hơn nên không phải cảm giác phập phồng cao trào muốn khóc dù lắm cẩu huyết.

♥ Dương Cửu – Hoài Thượng (hiện đại, hắc bang, tiểu ngược, HE)

Câu chuyện ban đầu có hơi rắc rối, nhưng dần dần sự thật được phơi bày thì chỉ biết thở dài. Không ai đúng không ai sai hoàn toàn. Duyên phận giữa họ cứ dây dưa mãi  không dứt, chỉ là do tình cảm quá sâu sắc, bỏ không được, giữ không xong. Tính cách Dương Cửu và Tiêu Trọng Giản thể hiện rất tốt, nên dù có khó chịu với cách hành xử của họ thì cũng không trách ai được. Tôi thích Tiêu Trọng Giản hơn La Tuấn, dù ban đầu hắn có thể coi là tra. Đơn giản vì La Tuấn không coi Dương Cửu là tất cả. Hắn trẻ tuổi, yêu quyền lực và sức mạnh. Còn Tiêu Trọng Giản thì khác. Trải qua bãi bể nương dâu Tiêu Trọng Giản chín chắn giảo hoạt hơn nhiều. Đồng thời thời gian bên Dương Cửu dài hơn, đủ để hiểu Dương Cửu hơn hẳn. Thi thoảng tôi cũng trách Dương Cửu quá cố chấp, cứ ôm ấp suy nghĩ riêng mình không nói ra, chịu đựng mà chạy trốn, yêu mà phải thể hiện là hận. Đôi lúc tôi cảm giác được chính bản thân Dương Cửu rất mệt mỏi. Aiz. Nói chung thì tác giả viết chắc tay, hồi hộp gay cấn đủ cả. 

Dưỡng thành nữ vương – Nại Tu Hà/奈须何 (võng du, hiện đại, HE)

Âu Dương Trì và Trương Diệu Thiên đều là những người vô cùng tuấn mỹ, nhưng họ hoàn toàn không phải dạng hoàn mỹ. Âu Dương Trì là ngôi sao nổi tiếng, tính cách kiêu ngạo nuôi dưỡng từ nhỏ. Cậu dễ nổi nóng, thích bắt bẻ, để ý tiểu tiết. Còn Trương Diệu Thiên ít khi nhìn hiểu được tâm tình người khác, không quá giỏi giao thiệp. Nói thật tôi khá ngạc nhiên khi họ có thể bên nhau ấy. Song họ vì để ở bên nhau đã dần dần thay đổi, nhường nhịn đối phương, đổi lấy hạnh phúc. Như tác giả đã ghi, quả thật cuộc sống minh tinh gò bó không hợp để phát triển tình yêu. Dù sao với đam mê âm nhạc to lớn, họ có thể tiếp tục ước mơ ở nơi khác, không cần bó buộc ở Trung Quốc tiếp tục sự nghiệp. Đây là một câu chuyện ổn, xây dựng nhân vật tốt. 

Đ

♥ Đại dựng phu – La Bặc Thỏ Tử/萝卜兔子 (hiện đại, sinh tử văn, HE)

Truyện đọc lướt qua thì thấy motif có phần cẩu huyết, nhưng kỳ thực khai thác khá tốt. Vương Ân Thành là người yêu cũ của Chu Dịch An. Chu Dịch An vì tương lai nên ra nước ngoài, không nói chia tay nhưng cả hai đều hiểu rõ. Cha của Chu Dịch An lại hại Vương Ân Thành phải đi mang thai hộ lấy tiền trả nợ cho ông ta. Và trớ trêu thay, lần mang thai hộ đó là con của Lưu Hằng, người yêu 4 năm của Chu Dịch An từ khi ở Mỹ. Ban đầu tôi không có nhiều cảm tình với Lưu Hằng do mối quan hệ của anh với Chu Dịch An. Tôi cũng không quá thích sự tự phụ, thích khống chế tất cả của anh. Tuy nhiên, tác giả cố gắng nhấn mạnh việc họ không yêu nhau mà chỉ là sống bên nhau, hay như Lưu Hằng lý trí tách biệt con mình và Chu Dịch An…. cho nên coi như Lưu Hằng còn chấp nhận được đi. Việc anh từ bỏ tất cả để cho con và người yêu một cuộc sống an bình cũng gây cảm động. Vương Ân Thành dù mạnh mẽ lãnh đạm đến đâu, đều luôn tham luyến ấm áp, ước vọng một gia đình. Tôi rất thích sự thông minh và lạnh nhạt của Vương Ân Thành. Trước mặt cậu, Lưu Hằng lần đầu bối rối, không thể tự phụ như trước, rất đáng đời. Việc Vương Ân Thành đặc biệt yêu Lưu Túc/Bánh Đậu từ lúc mới gặp làm tôi hơi băn khoăn, vì đúng ra nên là lúng túng, bối rối, sau khi tiếp xúc dần dần mới bộc lộ ra kiểu tình thương của mẹ chứ. Chẳng lẽ vì huyết thống quan hệ quá cường? Còn nhân vật phụ Chu Dịch An thì không đủ đất diễn làm tình địch của Lưu Hằng nữa. Người này không đến nỗi quá đáng ghét, trả giá cũng đầy đủ. Nói chung thì tổng thể truyện khá ok.  

♥ Đại thiếu trở về/大少归来 – Quyết Tuyệt/决绝 (hiện đại, trùng sinh, hào môn thế gia, ít showbiz, HE)

Cố Ngôn Tử kiếp trước vì tính hướng mà bỏ nhà đi rồi gặp tra nam. Cố Ngôn Tử yêu tra nam Bành Tĩnh Hoằng đến mức hạ mình, chấp nhận Bành Tĩnh Hoằng lấy vợ có con và chấp nhận lý do vớ vẩn. Mãi khi Bành Tĩnh Hoằng có tình nhân khác rồi người tình nhân đó còn bắt cóc Cố Ngôn Tử, Cố Ngôn Tử mới quyết về Cố gia nhận lại gia nghiệp và vả mặt ngược tra. Sau khi mọi thứ xong xuôi, Cố Ngôn Tử có cuộc đời mới, thì cậu trùng sinh trở lại lúc Bành Tĩnh Hoằng đính hôn. Cố Ngôn Tử dứt khoát cắt đứt với tra công và đi tìm sự tiếc nuối của mình kiếp trước, Trịnh Gia Hòa, người từng cứu Cố Ngôn Tử lúc cậu bị bắt cóc nhưng lại chết trước khi cậu tìm lại được hắn. Trịnh Gia Hòa hơn Cố Ngôn Tử tám tuổi, vai vế là chú của Cố Ngôn Tử, cũng là nhà thế giao với Cố gia. Cố Ngôn Tử tưởng kiếp trước Trịnh Gia Hòa chết do bệnh tim nên kiếp này cậu tới chăm sóc cho Trịnh Gia Hòa. Trịnh Gia Hòa thì được cha mẹ Cố Ngôn Tử nhờ vả nên cũng muốn ở gần Cố Ngôn Tử. Cố Ngôn Tử gửi gắm tình cảm cho Trịnh Gia Hòa từ kiếp trước, bây giờ phát triển thành tình yêu. Trịnh Gia Hòa hiểu nhầm Cố Ngôn Tử quan tâm săn sóc vì đang theo đuổi mình, cũng dần xiêu lòng. Cố Ngôn Tử dựa vào Trịnh Gia Hòa giúp đỡ mà tự phát triển sự nghiệp biên kịch của mình, sau này còn lấy lại thân phận Cố gia đại thiếu để đánh mặt. Truyện có tiết tấu khá nhanh. Tính cách công thụ theo motif cũ, hơi thiếu điểm nhấn. Đánh mặt sảng vừa phải. Nói chung truyện đọc giải trí chứ không ấn tượng lâu.

Đàn ông tuổi 40/男人四十岁 – Tư Mộ Đệ Đệ/思墓弟弟 (đoản văn, hiện đại, ngược, HE?)

Truyện ngắn mà cốt truyện lộn xộn lung tung đọc chẳng hiểu luôn. Cảnh Du và Lê Sâm quen nhau từ cấp ba hay ĐH gì đó. Sau đó hiện tại Lê Sâm có vợ có con, Cảnh Du làm tiểu tam? Rồi lại từ xã hội người trưởng thành nhảy cảnh đến vườn trường học sinh? Sự xuất hiện của thiếu niên giống Lê Sâm là sao? Là Lê Sâm? Nhưng rõ ràng trước đó Lê Sâm còn tát Cảnh Du? Đoản văn đọc xong mơ mơ hồ hồ, chỉ biết tức máu dồn lên não thôi. Tag có dị năng mà chẳng hiểu dị năng chỗ nào?

♥ Đặc chủng dong binh – Nhất Thế Hoa Thường/一世华裳 (hiện đại đô thị, đặc công, HE)

Tôi khá ấn tượng với tác phẩm này vì quả thật tác giả viết khá tốt. Nội dung cụ thể, rõ ràng, được phát triển logic. Tính cách các nhân vật thể hiện hoàn hảo, ai cũng có điểm riêng dễ nhớ, không lẫn lộn. Tống Phong là người phóng khoáng, phong lưu, chưa từng câu nệ điều gì, luôn làm điều mình muốn, lại khá chấp nhất. Cảnh hắn gặp Tiêu Minh Hiên lần đầu đặc biệt một cách khó quên. Từ đó trở thành dây dưa không rõ. Tiêu Minh Hiên ôn nhu, yêu thương Tống Phong, cố gắng tiếp cận hắn. Tống Phong trong tình yêu hơi chậm hiểu, nhưng trong tình dục lại cực thoải mái. Đây có thể coi là may mắn của Tiêu Minh Hiên, khiến Tống Phong chấp nhận ở cạnh, rồi thử yêu Tiêu Minh Hiên. Hai người vô cùng đẹp đôi, không ai xen vào được, kể cả Thiệu Tư Kiệt. Nhân vật phụ như Vệ Tiểu Nghiễn, Đoàn Thanh, Bạch Húc Nghiêu, Tống Triết hay phản diện như Phù Sơn Minh đều có đủ đất diễn. CP Vệ Tiểu Nghiễn – Đoàn Thanh khá cute, nhất là khi Vệ Tiểu Nghiễn không có tiết tháo giống Tống Phong.

♥ Đêm chiếu sáng đêm/夜照亮了夜 – Sơ Khả/初可 (hiện đại, gương vỡ lại lành, ngược, OE chính văn, HE ngoại truyện)

Ưu điểm lớn nhất tôi cảm nhận được khi đọc xong truyện chính là cách viết diễn biến tâm lý khá nhẵn nhụi. Mọi suy nghĩ, hành động của nhân vật đều miêu tả logic, hợp lý, đặc biệt là với một người phức tạp như nhân vật chính An Tư Phong. Tuy nhiên, nó không phủ nhận được sự thật An Tư Phong là một người khó khiến người khác thích. Trước khi thành đôi với Sở Hành, An Tư Phong được cưng chiều sủng nịch lớn lên, rồi mới biết nghề nghiệp thật của mẹ mình, nên tính cách vẫn là kiểu một tiểu thiếu gia bắt đầu bươn chải. Tự tôn tự trọng rất cao. An Tư Phong vì bệnh tình của mẹ phải đi bán mình, trong lòng khó chịu. Được Sở Hành giúp đỡ, An Tư Phong vẫn rất khó chịu, bởi bản chất cậu IQ và EQ đều thấp. Dần dần quen thuộc hơn, An Tư Phong biểu hiện rõ là người ngạo kiều biệt nữu. Cậu thường mồm nói một đằng lòng nghĩ một kiểu. Mạch não thanh kỳ, không thẳng thắn nói chuyện với Sở Hành mà hay tự nghĩ linh tinh, tưởng tượng lung tung. Chỉ có An Tư Phong được phép giận dỗi, nổi nóng, không để ý Sở Hành. Sở Hành thì không bao giờ được phép. Câu chuyện kể dưới ngôi thứ nhất, cũng chỉ gỡ gạc hảo cảm của tôi một chút thôi. Hiểu thêm được vấn đề tâm lý và lối suy nghĩ của cậu hơn. Vấn đề khiến An Tư Phong quyết tâm rời xa Sở Hành không phải từ cản trở gia đình, dù đó chỉ góp một phần nhỏ. Nguyên nhân chính lại là việc hai người là anh em họ, có quan hệ huyết thống. Đồng thời, An Tư Phong quá tự ti trước Sở Hành. Và thế là cậu ích kỷ lựa chọn chấm dứt, hoàn toàn không để Sở Hành có thời gian giảm xóc. An Tư Phong vu khống mẹ Sở Hành tìm đến mẹ cậu, nói đủ kiểu nặng lời với mẹ Sở Hành, tổn thương Sở Hành. Ác hơn, cậu tát Sở Hành không biết bao nhiêu lần. An Tư Phong đau, chẳng lẽ Sở Hành không đau? An Tư Phong sống vật vờ mấy năm, chẳng lẽ Sở Hành sống hạnh phúc chắc? An Tư Phong dựa vào đâu mà quyết định tương lai của Sở Hành? Nếu Sở Hành là người không đáng tin thì không nói, đằng này hắn cực kỳ kiên định, vạch kế hoạch tương lai rõ ràng. Lúc Sở Hành đấu tranh cho tình yêu của họ, An Tư Phong ích kỷ chấm dứt tất cả mọi thứ luôn. An Tư Phong khổ sở trở về lại trút giận lên mẹ mình, làm bà ra đi với câu cuối cùng nghe được chính là cậu hận bà. Không phải là cảm nhận được bệnh tâm lý của An Tư Phong, ắt tôi đã nghĩ tác giả xây dựng một nhân vật có vấn đề. 10 năm sau gặp lại Sở Hành, An Tư Phong càng tự nhủ không được quay lại do cậu bị bệnh tim, không biết bao giờ mình chết. Thế nhưng An Tư Phong tính cách xấu y như cũ. Nghe mấy câu khó chịu của Sở Hành là nóng giận, miệng nói những lời cực kỳ tổn thương Sở Hành mà lòng hy vọng Sở Hành vẫn ngọt ngào như xưa. Nói chung tôi thấy gặp được Sở Hành chắc là tích cóp may mắn mấy đời của An Tư Phong rồi ấy. Ngôi kể thứ nhất cùng cách hành văn chỉ có thể giúp An Tư Phong thi thoảng biến từ đáng ghét sang đáng yêu thôi, chứ không vớt vát được quá nhiều. Tôi thích Sở Hành, song rất tiếc….

Định kiến – Bạch Hoa Hoa/白花花 (niên hạ, hiện đại, tiểu ngược, HE)

Nghiêm Mạc và Hứa Khiêm là tình địch, cùng thích Văn Bân. Nghiêm Mạc thích Văn Bân tám năm, Hứa Khiêm thích Văn Bân 2-3 năm. Trong một lần đi bar chẳng may bị bỏ thuốc, hai người lăn giường, còn Văn Bân thì kết hôn, có gia đình. Ban đầu là quan hệ bạn giường, rồi Hứa Khiêm thích Nghiêm Mạc. Nhưng Nghiêm Mạc một bên giãy giụa, do dự, một bên hưởng thụ ôn nhu của Hứa Khiêm. Nghiêm Mạc đối xử với Hứa Khiêm không tệ, song thật sự chỉ là bề nổi, không phải xuất phát từ sâu nội tâm. Dĩ nhiên là với một người yêu thầm người khác tám năm đến tận bây giờ thì không thể yêu cầu gì cao hơn. Ngoài ra, Nghiêm Mạc còn giữ định kiến Hứa Khiêm phong lưu ăn chơi, mặc dù Hứa Khiêm đã cố biểu hiện mình nghiêm túc. Hứa Khiêm tự tôn cao, hạ mình nằm dưới, rồi chăm sóc quan tâm Nghiêm Mạc, còn bỏ qua thể diện để tỏ tình ba lần. Sau khi bị từ chối, Hứa Khiêm quá đau khổ nên quyết định buông tay, đoạn tuyệt với Nghiêm Mạc. Nghiêm Mạc lúc này mới hoảng loạn níu kéo. Tôi hiểu cho Nghiêm Mạc, song tôi cũng hiểu cho Hứa Khiêm, bởi tôi cũng không phải loại người sau chia tay có thể làm bạn. Nếu không làm bạn được, lại không thể quay lại, thì tốt nhất đừng gặp nhau cho đỡ mệt. Hứa Khiêm chính là nghĩ như vậy nên quyết tuyệt như vậy. Sau đó Nghiêm Mạc làm đủ mọi chuyện mong Hứa Khiêm cho hắn một cơ hội. Tác giả biểu hiện Nghiêm Mạc chỗ này như là kẻ bị hại đầy oan ức ấy, dù là do hắn tự tìm thôi. Tình yêu thầm tám năm không thể nói dứt là dứt, song không phải ai cũng mãi chờ Nghiêm Mạc thoát khỏi tình cảm cũ, nhất là với kiểu người trọng thể diện và yêu bản thân như Hứa Khiêm. Tuy nhiên, cách Hứa Khiêm phản ứng với Nghiêm Mạc lúc Nghiêm Mạc theo đuổi y khiến tôi tự hỏi, đây có đúng là Hứa Khiêm từng tỏ ra yêu Nghiêm Mạc rất nhiều không. Lúc nào cũng khinh bỉ chán ghét Nghiêm Mạc, không ngại ngần dùng lời nói tổn thương Nghiêm Mạc, hết chửi bới là tát. Cảm giác cách cư xử của Hứa Khiêm quá phóng đại rồi, lúc nào cũng sẵn sàng nổi khùng lên. Nếu tác giả viết một Hứa Khiêm hành động lý trí thông minh thay vì cảm tính thế này sẽ hay hơn nhiều. Tôi thừa nhận Hứa Khiêm từ chối gặp Nghiêm Mạc, hay Nghiêm Mạc van nài cầu xin, là do Nghiêm Mạc tự tìm. Nhưng đọc cứ gượng gượng, kiểu như tác giả cố viết ngược ấy. Tổng thể truyện tàm tạm, không quá ấn tượng.

Đoạt mộng/夺梦 – Phi Thiên Dạ Tường/非天夜翔 (hiện đại, huyền huyễn, vườn trường, HE)

Dư Hạo đời sống không mấy êm đẹp. Không có cha mẹ, bà nội mới mất, ai cũng mang định kiến với cậu. Cậu bị vu khống trộm đồ, không ai tin tưởng cậu. Thế giới tăm tối, và cậu muốn tự tử. Trong lúc chập chờn cậu mơ một giấc mơ, gặp “Tướng quân”, người giúp cậu vượt qua chông gai nguy hiểm. Thế giới giấc mơ chính là thế giới nội tâm của mỗi người. Vượt qua được kẻ thù trong giấc mơ chính là vượt qua được trở ngại tâm lý. Trong lúc “Tướng quân” giúp cậu, cậu đã thầm mến “Tướng quân”, cố gắng tìm đến “Tướng quân” trong hiện thực. Và cậu phát hiện nhiều điều trùng hợp với Chu Thăng, người bạn cậu mới làm quen. Chu Thăng là thẳng nam, luôn nhấn mạnh mình là thẳng nam. Dư Hạo thì là gay. Giai đoạn thầm mến của Dư Hạo rất chua xót, ở giữa lằn ranh nên hay không nên tiếp tục yêu Chu Thăng. Chu Thăng thì có tính chiếm hữu rất mạnh với Dư Hạo. Rõ ràng thúc giục Dư Hạo tìm người yêu, lại tỏ ra ghen tuông với những người có ý với Dư Hạo. Tuy rằng tôi hiểu cho Chu Thăng, hắn giãy giụa khá nhiều, nhưng cứ dây dưa mệt mỏi Dư Hạo lắm. Lúc Dư Hạo quyết định buông tay, Chu Thăng quyết định nắm lấy tay cậu (May nhé~). Truyện có ý nghĩa nhân văn khá lớn. Chu Thăng cùng Dư Hạo sau đó còn mấy lần vào mộng của nhiều người khác nhau để giúp đỡ họ thoát khỏi ám ảnh tâm lý. Ngoài ra, truyện đề cập tới các mặt trái của xã hội bên cạnh mối quan hệ giữa người với người. Diễn biến tâm lý nhân vật cũng rất rõ ràng, tự nhiên. Tác giả viết chắc tay nên mục đích đều đạt đến. Truyện rất triết lý, và được khai thác nhiều từ thực tế. Đôi khi hơi u ám nhưng vẫn đan xen ngọt ngào, tựa như trong tuyệt vọng vẫn có hy vọng, trong bóng tối vẫn có ánh sáng. Truyện có lẽ không hợp gout vài người do tính đề tài, song, không phủ nhận rằng đây là một tác phẩm hay.

Đồ cổ xuống núi/古董下山 – Duyên Hà Cố/缘何故 (hiện đại, huyền huyễn, linh dị thần quái, kiếp trước kiếp này, HE)

Vệ Tây sống dưới dạng linh hồn một thời gian rất lâu trên núi, được người tên Vệ Đắc Đạo chỉ dạy đủ thứ, coi như là sư phụ. Cho đến một ngày, Vệ Đắc Đạo chết, Vệ Tây còn lại một mình. Cùng lúc đó, hắn bắt gặp một người khác có tên và dung mạo giống y đúc mình nhảy núi tự sát. Chẳng hiểu sao Vệ Tây xuyên vào thân thể đó sau khi linh hồn nguyên chủ đi địa phủ đầu thai. Vệ Tây mang sự ngây ngô thiên chân cùng tài năng phong thủy trừ tà thiên bẩm và sức ăn mãnh liệt đi đến thành phố. Trên đường, hắn còn gặp Đoàn Kết Nghĩa và nhận gã làm đồ đệ. Vệ Tây được đưa đến Vệ gia, nhà của nguyên chủ, bắt đầu quá trình phát triển Thái Thương tông. Cách Vệ Tây diệt ma trừ tà thật sự là không có cách nào miêu tả. Truyện là bước thử viết dạng hài hước tưng tửng của tác giả, nên truyện không phải dạng nghiêm túc. Thực ra là lần đầu nên tác giả có hơi fail. Đọc hài tùy chi tiết thôi, và về sau không có sự mới mẻ, thành ra có chút nhàm. Được cái Vệ Tây xây dựng theo kiểu ngốc ngốc, lại không quá tiểu bạch. Tôi thích hỗ động công thụ hơn hẳn cốt truyện chính. Sóc Tông là thụy thú Tỳ Hưu, Vệ Tây là hung thú Thao Thiết, song quá khứ kiếp trước đã chứng tỏ mối quan hệ của họ đã ái muội từ sớm. Vệ Tây ngốc không biết gì, Sóc Tông lại rất rõ ràng. Kể cả kiếp này, khi Vệ Tây liên tục đòi hút dương khí từ Sóc Tông bằng cách hôn, Sóc Tông đã chấp nhận. Vệ Tây phát triển từ từ từ việc đơn thuần đói bụng muốn ăn sang muốn chiếm hữu Sóc Tông rất dễ thương. Sóc Tông thì dù ngoài lạnh trong nóng, có điểm muộn tao, kỳ thực yêu thương Vệ Tây cực kỳ. Tôi thấy CP chính chính là điểm sáng của truyện, vớt vát khá nhiều. Đương nhiên truyện không phải là quá tệ. Truyện vẫn mang các đặc điểm tính chất riêng biệt, nổi bật.

♥ Độc gia ký ức/Ký ức đẹp nhất/独嘉记忆 – Công Tử Như Lan/公子如兰 (hiện đại, trúc mã trúc mã, gương vỡ lại lành, HE)

Phần tuổi thơ và nửa đầu của phần thiếu niên viết khá ổn, ngọt ngào ấm áp đúng dạng vườn trường. Tuy nhiên, vấn đề đến ở thử thách tác giả đặt ra cho hai nhân vật chính. Nói thật, nếu muốn thể hiện chủ đề yêu và trưởng thành, tác giả nên chọn hiểu nhầm, cãi vã, ma hợp, hơn là chọn cái motif cũ kỹ về gia đình. Một nguyên do chính là tác giả ép quá gượng gạo, đọc thấy khó chịu nhiều hơn là đau lòng. Hà Mẫn Ngọc, mẹ Vệ Lăng Dương, và Từ Gia đều tự cho là đúng khi giải quyết việc với Vệ Lăng Dương. Chẳng ai quan tâm Vệ Lăng Dương muốn gì, cần gì. Tôi rất ghét kiểu tự tiện quyết định cuộc sống của người khác dưới danh nghĩa muốn tốt cho người đó, đổi lại chỉ là toàn đau khổ. Cho nên tôi nghiêng về Vệ Lăng Dương và trách Từ Gia. Nếu không phải tác giả miêu tả Từ Gia rất thảm thương, hối hận, áy náy, thương nhớ…giằng xé, thì mọi cảm tình từ đầu đến giờ dành cho Từ Gia đã hạ xuống điểm âm (dù chính là Từ Gia tự tay đẩy Vệ Lăng Dương đi). Hai người yêu nhau thì phải cùng chịu trách nhiệm, cùng đối mặt với khó khăn. Tôi hiểu cách nghĩ của Từ Gia, nhưng tôi không đồng tình. Tương lai ai biết được điều gì xảy ra? Vệ Lăng Dương trầm cảm tự sát thì sao? Vệ Lăng Dương tìm người yêu mới là nam thì sao? Coi như là Từ Gia chắp tay đưa tặng người? Giải quyết thì đơn giản hơn bao giờ hết, quay lại như chưa có gì từng xảy ra, như kiểu 7 năm xa cách chỉ là một hồi nực cười ấy. Tôi không hiểu sau tất cả, mọi đau khổ bệnh tật giày vò 7 năm mang ý nghĩa gì? Học trách nhiệm? Nhưng chẳng phải Vệ Lăng Dương cực kỳ có trách nhiệm khi giữ lời quay lại đón Từ Gia hay sao? May ra là Từ Gia học cách suy nghĩ khác thôi. Nói chung tôi không đánh giá cao tác phẩm này. Ngọt thì ngọt, song cao trào thì mông lung như một trò đùa.

♥ Độc hành thú – Bạch Vân (hiện đại, ngược, HE)

Ngược trong truyện này toàn là hiểu nhầm. Tôi thì thích Tạ Ngôn hơn Bách Tiệm Ly một chút, vì tôi cảm thấy sự đơn độc của Bách Tiệm Ly không phải lý do phù hợp để có thể tổn thương người khác. Đoạn sau khi Bách Tiệm Ly từ Australia về mới gọi là cẩu huyết. Tạ Ngôn hoàn toàn không biết Bách Tiệm Ly trở về, cũng không nghĩ đến Bách Tiệm Ly yêu mình, nên việc anh chẳng may làm Bách Tiệm Ly hiểu lầm thì đâu có trách anh được. Còn Bách Tiệm Ly á, làm gì có ai kiểm tra tình cảm bằng cách hôn nhau? Hôn nhau trước mặt Tạ Ngôn rồi lại bảo là không có gì thì anh tin sao nổi? Nói chung là hiểu lầm rất gượng gạo khó chịu.

Đụng vào âm dương lộ/大撞阴阳路 – Mộc Hề Nương/木兮娘 (hiện đại, huyền huyễn, linh dị thần quái, HE)

Trần Dương được nhận vào vai trò cục trưởng phân cục Đại Phúc (đọc trại của “địa phủ). Lúc đó cậu chưa là thiên sư, cũng chẳng biết phân cục này vốn liên quan đến âm dương yêu ma quỷ quái. Đây là bước đầu tiên tiếp xúc đến giới thiên sư cùng địa ngục, phát hiện ra thân phận thật của chồng mình và giải quyết các sự kiện thần bí. Trần Dương thiên phú cao, lại có chồng là Độ Sóc chống lưng, quỷ sai cung kính, nên giải quyết các sự việc không khó khăn quá. Được cái tính cách Trần Dương rất đáng yêu, nhất là khi ở bên Độ Sóc, cực ngoan ngoãn nghe lời, dễ e thẹn dù đã kết hôn 6 năm. Độ Sóc và Trần Dương ở mode vợ chồng già nên không có kiểu tán tỉnh thả thính, mà mang một kiểu ngọt ngào rất khác, tung cẩu lương từ đầu đến cuối. Phiên ngoại có nhắc đến quá trình làm quen, kết hôn âm và yêu nhau của CP chính. Về các sự kiện linh dị thì nói thật, tôi thấy không sợ lắm (dù tôi là đứa sợ ma). Chủ yếu đặt trọng tâm vào vấn đề nhân sinh quan, lòng người,…v.v. là chính. Tiết tấu truyện không gấp gáp, khá bình tĩnh. Nửa đầu ổn, đoạn giữa cảm giác chán chán do không có đột phá gì mới. Sau đó đan xen thêm CP phụ cũng đỡ. Mà vẫn thấy đến cuối truyện không có điểm nào bật lên được. Cứ thiếu thiếu gì đó. Nhưng tổng thể không tệ. Đọc giải trí ổn.

♥ Đừng hòng công lược ta – Chính Manh Quân (phản khoái xuyên, hiện đại giá không, HE)

Mặc dù truyện là phản khoái xuyên, nam chính Bạch Tội là hệ thống, còn những người công lược Bạch Tội là ký chủ mà Bạch Tội từng dẫn đường, nhưng tôi vẫn xếp nó vào thể loại hiện đại vì chủ yếu diễn biến của truyện là hiện đại. Ban đầu tôi thấy truyện khá ổn song càng ngày truyện càng hỗn loạn. Các ký chủ có các bối cảnh khác nhau mà lại cố nhét vào cùng một không gian nên rất rắc rối. Bạch Tội đang từ người bình thường rồi dính đến hắc đạo, vào showbiz, vào tù, tiến tới mạt thế… Ngoài ra, có quá nhiều ký chủ nên đất diễn bị chia nhỏ. Tần Từ lại là một bug, vừa gặp Bạch Tội độ hảo cảm đã 70 nên thật là dễ đoán. Nói chung là truyện không hay như mong đợi.

♥ Đừng nói yêu tôi – Lâm Thủy U Tư (hiện đại, gương vỡ lại lành, ngược, HE)

Đọc truyện này thấy rất ảnh hưởng IQ. Ban đầu tôi còn trông chờ vào một hồi ngược luyến tình thâm đau đớn, cuối cùng càng ngày càng đuối, càng ngày càng mệt. Giữa Bạch Hy và Diệp Ý Tiêu là sự thiếu tín nhiệm. Bạch Hy vì một lần lừa gạt mà không tin tưởng nổi Diệp Ý Tiêu, suốt ngày ghen bóng ghen gió, không đối chất trực tiếp mà lại tự tìm cách trốn, rồi bị bắt về, liên tục mấy lần. Mà tôi còn tưởng Bạch Hy phải hận Diệp Ý Tiêu lắm chứ, sao sau một hồi vạch ranh giới lại quay về ngọt ngào như chưa từng có gì xảy ra rồi? Diệp Ý Tiêu thì tỏ vẻ thương trường nên bình thường. Tôi thì chỉ muốn tát vào mặt hắn một cái. Bạch Hy tốt bụng, cả tin, không hợp với thương trường thật, song phải đề phòng cả người bên gối là thế nào? Ba năm trời Bạch Hy chịu đầy khổ cực, Diệp Ý Tiêu lại tỏ ra quá khứ qua rồi kệ nó, cưỡng ép đủ kiểu. Bạch Hy bị ám ảnh tâm lý nhảy lầu tự tử hắn lại không bị ngược nhiều. Về sau hết Nghiêm Huyễn Hi rồi lại Tô Khởi Vân, đi giao lưu nước hoa rượu bia các kiểu, thật chẳng ai tin nổi là chung tình thâm tình gì. Về Nghiêm Huyễn Hi, tôi lúc đầu còn thấy đáng thương, đồng ý với Bạch Hy là nên dứt khoát giải quyết. Nhưng sau đó tôi mới nhận ra Nghiêm Huyễn Hi quá tiện, không đáng được cứu vớt. CP phụ Cung Huyền Nguyệt x Vương Duy Duệ thì chỉ thấy lố. Nói chung là tác giả còn non tay, tâm lý miêu tả chưa tới nên nhân vật nào cũng gây khó chịu. 

♥ Đường đi khác biệt/Thù đồ/殊途 – Tạc Nhật Thế Giới/昨日世界 (hiện đại, showbiz, ngược?, HE)

Đọc xong truyện tôi đơ người luôn. Tôi đã quá coi thường tag ngược thụ tác giả đặt ra. Nó là “ngược thụ” chứ không phải “trước ngược thụ sau ngược công”! Đọc được 50% là thấy có vấn đề, 70% chưa ra ngô ra khoai là nghi ngờ, 90% đến hết là muốn đập điện thoại luôn.

Đàm Minh Tú cha tự sát, cả nhà lâm vào cảnh túng quẫn, mẹ mắc bệnh nặng. Cậu gặp Văn Giang Hoa năm 17 tuổi, theo hai năm rồi lên giường. Văn Giang Hoa là ân nhân của Đàm Minh Tú, lại đối xử rất ôn nhu tốt đẹp. Thế là dần dần từ cảm kích Đàm Minh Tú chuyển hóa thành yêu. Song Văn Giang Hoa là thiếu gia hào môn, vẻ ngoài tuấn tú, chưa từng từ chối bất kỳ ôn hương nhuyễn ngọc nào đưa đến tận giường, tình nhân một đống. Đàm Minh Tú thu hồi hết tâm tư, yên lặng bên cạnh Văn Giang Hoa thêm 5 năm. Sau đó Đàm Minh Tú quyết định bỏ lại tất cả rời khỏi Văn Giang Hoa, Văn Giang Hoa không đồng ý. Rồi trên danh nghĩa muốn Đàm Minh Tú biết cuộc sống thực tế khó khăn, không như mộng tưởng, Văn Giang Hoa cho người hủy hợp đồng ký kết của cậu với phòng làm việc, tung bằng chứng Đàm Minh Tú mua giải Ảnh đế để kiện lấy tiền bồi thường (dù cái giải này là Văn Giang Hoa tự mua vì tưởng Đàm Minh Tú thích thế). Cậu giải quyết mọi việc, trả nợ. Mẹ tỉnh lại biết được mọi chuyện thì lựa chọn chết đi để giảm áp lực cho cậu. Đàm Minh Tú sang Mỹ bắt đầu nghiệp diễn một lần nữa. Bốn năm sau gặp lại Giang Văn Hoa, toàn tự dưng bị Giang Văn Hoa dây dưa không rõ.

Giang Văn Hoa người này vừa tra vừa không tra. Giang Văn Hoa sinh ra trong một gia đình không bình thường nên coi khinh tình cảm và sự công bằng, sống theo ý mình. Kẻ nào khiến hắn vui hắn sẽ thưởng. Tình nhân thì giao dịch ngươi tình ta nguyện. Hắn không có trách nhiệm phải đáp lại Đàm Minh Tú. Giang Văn Hoa cho là mình đối xử với Đàm Minh Tú đặc biệt, đã là một loại ban ơn, Đàm Minh Tú phải biết đủ. Nếu nhìn ra mình không cho cậu thứ cậu muốn, tại sao không chia tay yên bình? Tức giận do cậu chống đối, tại sao sau đó khiến sự nghiệp cậu tan nát vẫn không buông tha cho cậu? Rồi sau này có con (chẳng biết từ đâu ra), cố tình xuất hiện trước mặt cậu, sắp xếp cuộc đời cậu như ngày trước. Rảnh quá nhỉ? Tính cách nhân vật này rất rõ ràng, song thật sự tôi không hiểu được suy nghĩ của người này. Tác giả cũng không đi sâu, nên mọi thứ cứ mơ mơ hồ hồ. Từ đầu đến cuối Giang Văn Hoa chưa từng nói yêu Đàm Minh Tú. Đoạn kết chỉ đơn thuần kể ra là đối xử với Đàm Minh Tú đặc biệt nhất, hơn cả mẹ và con trai, rồi áp tay cậu lên ngực bảo cậu có được nơi này. WTH! Nói thẳng là: “Anh yêu em” khó lắm hả? Dù Giang Văn Hoa vẫn có ưu điểm đến đâu, tôi không thích nổi nhân vật này. Mấy vụ xử lý tình nhân cũng chẳng kể nữa. Tác giả có nói là Văn Giang Hoa đã hứa thì sẽ không để Đàm Minh Tú thất vọng, nhưng quan trọng là tôi muốn thấy hành động! Hành động ấy, hiểu không? Ức nhất là tự dưng cuối cùng Đàm Minh Tú khóc lóc cầu xin Văn Giang Hoa yêu mình. Tôi hết chịu nổi luôn. Hóa ra muốn tách khỏi Văn Giang Hoa là bởi muốn hắn nhìn thấy mình? Hóa ra cố gắng từ đầu đến cuối là vì muốn ngang hàng với Văn Giang Hoa thôi? Tôi còn tưởng Đàm Minh Tú làm hết mọi thứ là muốn bảo vệ mình, bảo vệ tình yêu với chút tự tôn cơ! Nhân vật thụ thế này, bảo sao nhân vật công thế kia!

Truyện kết dở dang, có rất nhiều vấn đề chưa được đề cập, đặc biệt là tương lai của Đàm Minh Tú và Văn Giang Hoa. Nói thật là tôi không cảm nhận được tình yêu của Văn Giang Hoa. Mấy biểu hiện đó cũng gọi là tình yêu thì thật không hiểu mấy truyện tình yêu nồng cháy nóng bỏng kia được coi là gì nữa. Đàm Minh Tú đúng là làm tôi thất vọng. Truyện ngược thụ không ngược công mà vẫn HE có khác (dù tôi không thấy có bao nhiêu ngược). Đọc xong thấy hối hận vì đã đọc.

♥ Đương nữ vương gặp phúc hắc – Thanh Vụ Liễm Nguyệt (hiện đại, song trùng sinh, tiểu ngược, HE)

Tô Vị Nhiên đời trước nổi tiếng khắp nơi với mối tình si dành cho Phương Quân Dục. Cậu yêu hắn 10 năm nhưng không hề được đáp lại. Sau đó cậu rời khỏi, mất hai năm nhận được tin hắn có người yêu, là nam, trong khi hắn từng nói hắn không thích nam nhân. Một năm sau nữa, Phương Quân Dục gửi thiếp mời cưới đến cho cậu. Cậu đi gặp hắn lần cuối, bị anh trai phản bội, nổ tung máy bay, kết thúc một kiếp người. Khi tỉnh lại, Tô Vị Nhiên đã trở về quá khứ 5 năm trước vụ nổ. Cậu bắt đầu kế hoạch trả thù và cắt đứt với Phương Quân Dục. Tiếc thay, chính Phương Quân Dục cũng được cho cơ hội trùng sinh. Hắn theo đuổi, níu kéo cậu, khiến trái tim vốn dễ dao động của cậu đập mạnh lần nữa. Kỳ thật Phương Quân Dục không phải tra nam. Hắn hoàn toàn không ngoại tình, không đánh đập, phản bội, hiểu lầm…gì Tô Vị Nhiên cả. Hắn là sai ở điểm chưa từng nhìn nhận lại tình cảm của mình. Có những thứ đã thành thói quen sẽ bị nhầm sang đương nhiên. Tách nhau ra rồi, nhung nhớ vẫn y như cũ, lại bị quy thành do chưa quen, thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Thậm chí Phương Quân Dục còn tìm người có nhiều nét tương tự Tô Vị Nhiên. Chỉ đến khi cậu chết, hắn mới biết cái gì là đau thương. Hắn trả thù hộ cậu, rồi dùng súng tự sát. Trùng sinh, hắn thề với bản thân phải buộc cậu ở bên cạnh, không bao giờ buông tay nữa. Căn bản Tô Vị Nhiên là đơn phương nên cậu không thể trách Phương Quân Dục, cùng lắm là hận do cầu mà không được thôi. Do đó Phương Quân Dục dễ được tha thứ hơn tra nam của mấy truyện ngược khác. Mà bản thân Tô Vị Nhiên kiên trì yêu Phương Quân Dục hơn nửa đời người, đâu thể nói bỏ là bỏ xuống được. Cậu vẫn là yêu Phương Quân Dục, có hận cũng vẫn là hận xen lẫn với yêu. Cậu giày vò Phương Quân Dục không khác gì giày vò bản thân. Nên cậu nghĩ thoáng hơn mà chấp nhận. Phương Quân Dục cũng khá biết cách phúc hắc ngầm, thông minh, kế hoạch dành cảm tình của Tô Vị Nhiên rất tốt. Ít nhất hắn biết lợi dụng tình cảm vẫn còn của cậu. Còn Tô Lê có thể coi là nhân vật phản diện ấn tượng nhất. Y là phiên bản điên cuồng hơn của Tô Vị Nhiên. Y và Tô Vị Nhiên đều là yêu nghiệt mị hoặc, đều vô cùng cố chấp, đều trải qua khổ sở cầu mà không được. Song Tô Lê sẵn sàng giết Tô Vị Nhiên chỉ để giữ cho riêng mình. Tô Vị Nhiên thì mãi mãi không làm nổi. 

G

Gả cho anh của bạn trai – U Hoàng Tử Lam/幽篁紫蓝 (hiện đại, showbiz, HE)

Văn án đọc có vẻ cẩu huyết nhưng kỳ thực truyện khá logic và ngọt ngào. Tác giả để nam chính La Nhiễm Tân có thời gian làm quen tiếp xúc với Yến Hàn Lâm chứ không phải đùng một phát mở đầu là đám cưới lừa đảo rồi để họ tiền hôn hậu ái đâu (mặc dù như thế phải chứng kiến La Nhiễm Tân bị Yến Học Viễn lừa~~~). Thành ra lúc bị từ chối ở đám cưới La Nhiễm Tân không buồn, không bị ngược mấy. Anh còn có thể tranh thủ cầu hôn Yến Hàn Lâm, mở ra hình thức phu phu ân ái hằng ngày. La Nhiễm Tân là một người khiến trai thẳng muốn làm bạn, gay thì yêu thích. Lúc cần ôn nhu cực ôn nhu ấm áp, lúc mạnh mẽ thì kiên định cường đại, không dễ bắt nạt chút nào. Đẹp thì đẹp thôi rồi, vô số người vừa hâm mộ vừa ghen tỵ. La Nhiễm Tân ban đầu bị Yến Học Viễn nói dối lừa gạt vì một lần đánh cuộc. Yến Học Viễn giả tính cách và sở thích của Yến Hàn Lâm mới làm hảo cảm từ La Nhiễm Tân tăng mạnh. Đây cũng là định mệnh duyên phận sắp sẵn rồi. Yến Hàn Lâm là tổng tài mà bản chất moe moe, thích làm nũng, miệng độc, chứ không phải lạnh lùng xa cách như tỏ ra bên ngoài đâu. Có mấy lần Yến Hàn Lâm chẳng may bại lộ tính cách thật trước dân tình, thế là ai cũng cười lăn cười bò. Yến Hàn Lâm có một đứa con trai với vợ trước, nhưng hôn nhân tồi tệ, Yến Hàn Lâm cũng chẳng dành nhiều tình cảm. La Nhiễm Tân chính là người hắn chờ đợi, kiểu gặp đúng người mới bị hấp dẫn, mới phát hiện ra mình thích nam nhân ấy. Lữ Hiểu Văn là nam, theo đuổi Yến Hàn Lâm bao lâu nay còn không lọt vào mắt kìa. Cho nên cả Yến Hàn Lâm và La Nhiễm Tân trong này không ghét nổi. Về phần đám đánh cuộc và hùa theo như Yến Học Viễn, Lữ Hiểu Bân, Ngô Hạo, Hồng Dương, xứng đáng bị trừng phạt. Lừa gạt tình cảm của người khác chỉ vì vui đùa là điều kinh tởm nhất. May mắn La Nhiễm Tân vốn không thích Yến Học Viễn như thế. Nếu gặp phải một người yêu thật lòng thì không biết hậu quả tồi tệ thế nào nữa.

Gả cho lão nam nhân nơi hào môn/嫁给豪门老男人 – Thiên Phong Nhất Hạc/千峰一鹤 (hiện đại, hào môn thế gia, sinh tử văn, HE)

Truyện mang hơi hướng giống Sủng hôn hào môn của Kiêm Gia Ny Tử, đều là nhân vật chính thụ đáng thương gả vào nhà hào môn, tung đường, ngọt ngọt điềm điềm. Nhưng An Vô Dạng ở đây không đến nỗi thảm lắm. Chủ yếu là gia đình ba con, An Vô Dạng là con thứ hai, cũng là đứa học hành kém nhất, nên ba mẹ nuôi thả, không quan tâm quá nhiều. An Vô Dạng từng mong chờ tình thân, về sau quen rồi thì không đau khổ, mà chấp nhận sự thật luôn. Ban đầu tôi nghĩ An Vô Dạng là kiểu vô tâm vô phế, dương quan xán lạn. Tự dưng thấy sau đó tác giả khắc họa kiểu nội tâm có chút yếu đuối nhạy cảm, dễ thẹn thùng ngượng ngùng, làm tôi tưởng OOC chứ. Dần dần mới thấy các nét tính cách hòa quyện vào nhau hơn. An Vô Dạng say rượu nên 419 với Hoắc Vân Xuyên, Hoắc tổng tài hơn 12 tuổi, đang làm người nhà lo cuống vì không có bất kỳ đối tượng hẹn hò nào. Chẳng may An Vô Dạng mang thai (không phải song tính), cậu lựa chọn nói thật cho Hoắc Vân Xuyên. Hắn bắt đầu quá trình sủng thê tận trời. Truyện càng về sau càng có vẻ hơi nhàm, do không có cao trào gì nữa. An Vô Dạng được nhà họ Hoắc yêu thương nên tươi vui, đầy sức sống, chỉ chăm lo chồng con và sự nghiệp học hành. Mối quan hệ với nhà mẹ đẻ cũng cải thiện và giữ ở mức độ ổn định. Truyện ngọt, tiếc là có vài điểm chưa ưng ý lắm.

Ga giường/Sheets – Sareyen (BL, Úc, gốc tiếng Anh, vườn trường, H, HE)

Wesley Dillon là một con mọt sách chính hiệu, chuyên đứng đầu trường, còn Nico/Nicholas Beckett là người nổi danh vì phong lưu hào hoa, tay xăm hình, môi bấm khuyên. Hai con người hai thế giới khác nhau lại bập vào nhau sau một buổi tối tiệc tùng say rượu. Wesley say nên buông thả bản chất, còn Nico say nên tò mò muốn thử điều thú vị. Nhưng cái đêm đó đều khiến hai người chẳng thể nào quên được. Wesley là một người nhát gan, chưa từng nghĩ mình gay, cố gắng trốn tránh bằng mọi cách, trong đó có việc thử ôm ấp hôn hít Sofia. Điều này cũng dễ thông cảm thôi, phát triển tâm lý nhân vật mà, chính Nico cũng từng thử xem có phải mình có hứng thú với mọi tên đàn ông không, hay chỉ với mỗi Wesley. Nico nhanh chóng nhận ra trái tim mình và từng bước dẫn dắt, theo đuổi Wesley. Còn Wesley, dằn vặt day dứt các kiểu xong mới dám nhìn thẳng vào trái tim, chấp nhận Nico, song lại sợ hãi, nhát gan, không dám nói thẳng với Sofia, gây nên nhiều biến cố sau này. Tuy nhiên Wesley có trưởng thành. Wesley là người tốt, có thể nhìn ra Nico hy sinh cho mình cỡ nào, nên cũng sẵn sàng báo đáp tương tự. Wesley dễ khóc, dễ đỏ mặt, cũng không phiền lắm vì Nico cảm thấy cậu đáng yêu. Cảnh H rất ngọt nước. Nhân vật xây dựng rất tốt, tính cách phát triển logic chặt chẽ. Câu chuyện mang vibe của những bộ phim Mỹ teen teen, đáng yêu lắm.

Gần như cô độc/近似孤独 – Hạnh Nhân Trà/杏仁茶 (hiện đại, ngược, thế thân, linh hồn chuyển hoán, SE/HE)

Tra công tiện thụ điển hình, thêm yếu tố thế thân, thành một câu chuyện ngược lên ngược xuống. Ninh Giác Thần yêu rất hèn mọn, nhưng cậu cực kỳ cực kỳ đáng thương. Cha mẹ không quan tâm, mẹ ruột thương anh trai hơn (dù là song sinh). Anh trai Lục Giác Lam thì khinh bỉ em trai mình là đồng tính, sỉ nhục cha ruột mình là đồng tính hại mẹ mình, trong khi rõ ràng họ là anh em sinh đôi (?!). Hứa Duệ là tất cả của Ninh Giác Thần, thì giẫm đạp lên chân tâm, lợi dụng, đối xử Ninh Giác Thần chẳng ra sao, lên giường cũng là kêu tên Lục Giác Lam. Cuộc đời Ninh Giác Thần quá khổ, đến nỗi tôi nghĩ cậu đã bắt đầu có biểu hiện của vài bệnh tâm thần, ít nhất depression, anxiety cái gì cũng có rồi. Chỉ có khi sinh mệnh dần mất đi, người mình yêu vẫn kêu tên người khác, Ninh Giác Thần mới biết mình sống quá thất bại. Cho nên khi tỉnh lại trong thân xác Lục Giác Lam, Ninh Giác Thần mới không tin Hứa Duệ thật sự yêu mình, không tin mình đã có được thứ mình mong ước, mà chỉ thấy nực cười. Để có được tình yêu của Hứa Duệ, cậu cố gắng 10 năm, đến lúc có được, lại là tình trạng mất đi mới biết quý trọng, Ninh Giác Thần không còn là Ninh Giác Thần nữa. Hứa Duệ trả giá bù đắp cho Ninh Giác Thần nhiều lắm, song vẫn không đủ. 10 năm yêu thầm hèn mọn với vô số việc làm nhỏ bé, vô số tổn thương, liệu ai có thể hiểu được? Hứa Duệ vĩnh viễn không biết Ninh Giác Thần đã làm những gì. 7 năm chờ đợi cùng giày vò hối hận chẳng có gì nhiều, đều gieo gió gặt bão cả thôi. Kết SE hay HE đều được. Kết SE Ninh Giác Thần thật sự chết đi, đầu thai tốt hơn, quên hết thảy đau khổ, có tình thân tình yêu mới. Kết HE, vẫn là kiếp này, nhưng Ninh Giác Thần không cô độc nữa, mà có Hứa Duệ mãi mãi không rời. Không HE thì có điểm tội cho Ninh Giác Thần kiếp này đã đánh đổi quá nhiều.

Về Lục Giác Lam, từ sau vụ tranh chấp cơ thể, nhục mạ Ninh Giác Thần, thì tôi chuyển sang ghét cay ghét đắng. Tác giả cũng không quan tâm nhiều đến nhân vật này nên không có thể hiện diễn biến tâm lý mấy, không tẩy trắng được. Gia đình, nhất là bà mẹ thì thật không có tâm. Đọc kết HE mà chỉ thấy thương Ninh Giác Thần đầu thai không tốt, may là có Hứa Duệ. Phiên ngoại về một thế giới khác không thế thân, không bi kịch cũng thỏa mãn (dù hơi giả và không cần thiết), mặc dù tôi thích Hứa Duệ trùng sinh chăm sóc cho Ninh Giác Thần ngay từ nhỏ hơn.

Ghi chép tinh luyện fan CP/CP粉提纯记录 – Bố Đinh Quyển/布丁卷 (hiện đại, tiểu ngược, gương vỡ lại lành, showbiz, HE)

Ôn Thần Ý và Hướng Trạch là bộ đôi XYZ nổi tiếng một thời. Đoàn đội dựa vào việc bán hủ kéo được rất nhiều fan CP. Ôn Thần Ý cũng giả làm fan CP và tung các kiểu “bằng chứng” chứng minh fan service không phải fan service. Vấn đề CP càng ngày càng đẩy lên cao, cho đến khi bộc ra vấn đề tính hướng của cả hai. Trên mạng mắng chửi có, ủng hộ có, nhưng Ôn Thần Ý vẫn rất shock. Và shock hơn là việc Hướng Trạch rút khỏi nhóm và biến mất hoàn toàn. Ôn Thần Ý khổ sở trong suốt hai năm, cho đến khi thấy được tin Hướng Trạch đã trở về và tham gia một bộ phim với vai nam chính. Ôn Thần Ý tìm mọi cách liên lạc, gặp gỡ để hỏi nguyên nhân bỏ đi trước đó, nhưng Hướng Trạch tránh né và tổn thương Ôn Thần Ý. Ôn Thần Ý chuyển từ fan CP sang fan only Hướng Trạch (?!). Mọi việc cứ như vậy, hai bên như người dưng nước lã, Ôn Thần Ý cứ làm một fan trên mạng, trong ba năm. Ba năm sau đó, Hướng Trạch giành được ảnh đế, lần đầu tiên nhắc đến Ôn Thần Ý, và làm rất nhiều việc để có thể gặp mặt, nói chuyện với Ôn Thần Ý. Ôn Thần Ý thì kiểu, ta vẫn còn thích ngươi nhưng cái này không liên quan đến ngươi ấy. Núp nick Weibo phụ là thành fan cuồng si mê Hướng Trạch, nhưng dưới thân phận thật là Ôn Thần Ý thì tránh như tránh tà. Tôi thấy việc Ôn Thần Ý dùng nick phụ nói chuyện với fan cũng vui, song cứ giống tâm thần phân liệt thế nào ấy -_- và việc nhầm lẫn giữa nick chính và nick phụ, suýt bị lột thân phận thật hai lần xong mà hắn vẫn chưa dừng lại, vẫn tiếp tục đến lần thứ ba, làm tôi thấy IQ có vẻ hơi có vấn đề. Truyện theo motif hiểu nhầm cẩu huyết, ngươi nghe ta giải thích, ta không nghe,…đó đó. Rõ ràng là song hướng thầm mến lại cứ phải bày đặt ra mấy khúc mắc gì gì đâu. Tác giả thật sự chưa đầu tư chuẩn bị kỹ cho dàn bài phát triển truyện.

Giả thiết rỗng S.E.R.F – Thập Vũ (hiện đại, HE)

Câu chuyện này khá nặng về mặt suy luận tâm lý, vì cả hai nhân vật chính đều có vấn đề về phương diện này. Câu chuyện được xây dựng và viết khá tốt. Lam Mộc Ân bị đánh giá tâm lý yếu, dễ tự tử. Raikes Haier thì là kẻ nghiêm túc điên rồ ít người chịu nổi, luôn ám ảnh cái chết của vợ ngày trước. Lam Mộc Ân là gay, đơn phương Raikes Haier từ lâu. Còn Haier có cảm xúc với Lam Mộc Ân, song lại không thể vượt qua quá khứ để bày tỏ tình cảm. Đôi lúc tôi cực ghét Haier, dù rằng hắn có nguyên nhân hợp lý. Đến cuối cùng, vì lời hứa với vợ, Haier vẫn không nói yêu Lam Mộc Ân mà chỉ ở bên hắn. May là Lam Mộc Ân hiểu chuyện, thông cảm cho Haier mà chấp nhận việc này. Ít ra thì hắn bẻ thẳng thành cong thành công.

♥ Giao nhân trực bá xướng ca đích nhật tử – Kim Phỉ (hiện đại, huyền huyễn, showbiz, HE)

Có thể tóm tắt ngắn gọn là một đám yêu quái ở thế giới loài người. Truyện tập trung chủ yếu vào Lục Niên, một người cá, có mỹ mạo và giọng hát nên tham gia showbiz. Lục Niên thuộc dạng ngây thơ thuần khiết, có chút ngốc bạch ngọt. Nhưng khi cậu uống rượu thì như nhân cách phân liệt, và tôi cũng thích lúc cậu say rượu hơn. Chu Diệp là thượng cổ thần thú, mà không biết có phải do tôi không cẩn thận mà bỏ lỡ đoạn nói về dạng nguyên thể của Chu Diệp hay không, tôi đến cuối vẫn không biết Chu Diệp là con gì, ngoại trừ biết là có cánh. Thượng cổ thần thú mạnh nhất, trên bốn thần thú và cả thao thiết….thật sự nghĩ không ra. Tình yêu của Chu Diệp và Lục Niên cũng đẹp, mỗi tội tôi cứ thấy thiếu thiếu gì đó. Ngọt không đến, sát hỏa hoa cũng không tới. Một nhân vật phụ là Húc Đông, thì gặp tra nam, có chuyện tình SE nên khá nổi bật. Tôi ghét Viên Dã, tác giả hẳn cũng biết hai người không thể quay lại nên lựa chọn khiến Viên Dã càng tồi tệ lúc cuối. Chẳng biết sau khi nhớ lại hết thì như thế nào, tôi vẫn cứ muốn nhìn hắn bị ngược đã đời. Húc Đông và Charles có vẻ thành CP. Ngoài ra thì tôi thấy truyện bình thường, không mấy ấn tượng sâu.

♥ Giáo thảo vén mà ngọt/校草撩且甜Lâm Áng Tư/林盎司 (vườn trường, xuyên thư, hào môn thế gia, HE)

Diệp Thanh Dương xuyên sách, trở thành nam siêu phụ chuyên ngáng chân nam chủ ở trường học. Cậu nhất định không để kết cục của nguyên chủ rơi xuống người mình, nên tìm cách trở thành bạn bè với Lục Cảnh Trừng. Diệp Thanh Dương sống dương quang xán lạn, bừa bãi tùy ý, thật sự như một mặt trời nhỏ. Cậu tìm lý do muốn thu hút sự chú ý của Lục Cảnh Trừng, ngờ đâu lại khiến Lục Cảnh Trừng hiểu nhầm cậu thích mình. Hắn cũng ngấm ngầm dung túng cưng chiều. Cái kiểu mạnh miệng mềm lòng của Lục Cảnh Trừng khá hài hước, đọc phì cười luôn. Đây là giai đoạn ái muội bắn hint tung tóe. Lục Cảnh Trừng nghĩ rằng đây là Diệp Thanh Dương thầm thích mình rồi mình rung động thích lại, Diệp Thanh Dương thì lại nghĩ đây là tình huynh đệ, rồi thói quen… Đoạn thổ lộ tình cảm, Lục Cảnh Trừng nhận ra mình luôn ảo tưởng hiểu nhầm, có lẽ là đoạn ngược nhất truyện. Nhưng không kéo dài lắm, Lục Cảnh Trừng tìm cách tránh né Diệp Thanh Dương, khiến cậu cũng nhanh chóng nhận ra tình cảm của mình. Tuy nhiên, tác giả nói mình không giỏi viết văn vườn trường, và quả thật đúng vậy. Câu chuyện đan xen giữa việc nhà của Diệp Thanh Dương, xử lý gia đình cô chú tu hú chiếm tổ chim khách, rồi nhảy về vườn trường tung hint, rồi lại xoay quanh cá nhân Diệp Thanh Dương, cảm giác mạch truyện không liên kết lắm. Kết cục cũng dừng tại tốt nghiệp lớp 12, cuộc đời của họ còn quá dài, nên có chút gì đó lửng lơ.

♥ Giun dế/蝼蚁 – Bôi Mạc Đình/杯莫亭 (hiện đại, tiểu ngược, gương vỡ lại lành, HE)

Câu chuyện motif không mới. Lục Trọng nhà nghèo, sống vất vả, gặp được Lâm Cẩm, thiếu gia phong lưu, yêu đương, rồi không biết quý trọng mà chia tay. Lâm Cẩm tra, nhưng không phải là hoa tâm lạm tình, tiểu tam tiểu tứ, mà là giữa việc ra nước ngoài và Lục Trọng, hắn chọn nước ngoài và sự nghiệp. Cũng chẳng yêu xa gì hết, chia tay luôn qua một cú điện thoại. Lâm Cẩm đã quá tin thời gian sẽ khiến y quên Lục Trọng, tin rằng mình không có Lục Trọng vẫn sống tốt. 10 năm qua, tuổi càng lớn, Lâm Cẩm càng thấy mình sống không ý nghĩa. Những người quen sau đó không ai bằng Lục Trọng, gặp Lục Trọng thì bối rối hoảng loạn, tim đập bình bịch. Cho nên Lâm Cẩm năm 33 tuổi cố gắng theo đuổi Lục Trọng một lần nữa. Câu chuyện kể theo trình tự thời gian, rõ ràng từ lúc Lục Trọng ở quê đến khi gặp Lâm Cẩm, rồi đến khi họ chia tay và nối lại. Phần đầu quả thật có phần nhàm chán. Bên cạnh quá trình yêu nhau của CP chính, tác giả cũng kể nhiều về cuộc sống xung quanh của Lục Trọng nữa. Diễn biến tâm lý phần này không được sâu sắc lắm. Từ đoạn chia tay thì thấy khá hơn chút. Chia tay tiết tấu rất nhanh, một cú điện thoại, một lần gặp nhau lấy lại quà tặng là xong, tiếp đó là cái chết của mẹ Lục Trọng và 10 năm sau. Thành ra cảm xúc dao động không nhiều. Do đó, nửa còn lại không phải quá ngược. Tâm tình của Lục Trọng và Lâm Cẩm sau 10 năm cũng khá trầm ổn chứ không phải đau khổ quằn quại. Kết cục HE nhưng Lục Trọng vẫn cẩn thận yêu Lâm Cẩm, không hết mình như xưa, chỉ nói là cho Lâm Cẩm một cơ hội (dù rằng khả năng lớn là vẫn bên nhau). Tuy tổng thể điểm nhấn không có mấy, diễn biến tâm lý nhân vật hợp lý. Câu chuyện của Lâm Bách Xuyên cũng khá hấp dẫn với kết OE và sự si tình của Lý Chính Quốc.

♥ Giun dế/蝼蚁 – Vu Tác/巫索 (hiện đại, ngược, đổi công, HE)

Mở đầu là một motif tra công tiện thụ quen thuộc. Tạ Trừng ở bên cạnh Hàn Kính Thần lâu lắm rồi, nhưng Hàn Kính Thần vẫn luôn cho rằng cậu không đáng để yêu, chỉ nên giống con chó nhỏ nuôi trong nhà là được. Tạ Trừng không có thân phận gì bên cạnh Hàn Kính Thần hết, bị dằn vặt giày vò đủ kiểu. Nhưng mỗi khi cậu quyết tâm rời xa thì lại bị sự dịu dàng của Hàn Kính Thần níu kéo. Không dứt khoát, đúng phong cách tiện thụ. Cho đến khi Cố Viễn xuất hiện. Cố Viễn là giám đốc của công ty đối thủ phía Hàn Kính Thần. Hắn bị Tạ Trừng hấp dẫn từ lần đầu gặp mặt, sau vài lần trùng hợp gặp gỡ, Cố Viễn càng thích Tạ Trừng, tìm nhiều cơ hội tiếp xúc cậu. Tuy nhiên, Tạ Trừng vẫn chưa đủ tuyệt vọng với Hàn Kính Thần, phải chờ đến khi y định kết hôn mới hoàn toàn dứt khoát được. Cố Viễn theo đuổi Tạ Trừng, Tạ Trừng có tránh né. Tác giả có giải thích nguồn gốc của tình cảm này, nói chung cũng tạm chấp nhận được, nhưng cảm giác đến đây thì Tạ Trừng là người bị tổn thương lại đi tổn thương người khác. Tôi biết tình yêu không phải thứ nói buông được là xong, mà thấy thương Cố Viễn quá. May mắn Cố Viễn chưa từng từ bỏ nên vẫn thành công có được trái tim Tạ Trừng. Mãi đến khi Cố Viễn diễn cảnh không cần Tạ Trừng cho Hàn Kính Thần xem, Tạ Trừng mới thấy đau khổ, bị bệnh mê mệt cũng chỉ gọi tên Cố Viễn mà thôi. Hàn Kính Thần đành chịu thua, đưa Tạ Trừng cho Cố Viễn. Truyện không dài lắm, hơi hướng tra công tiện thụ song sau đó đổi công nên khá hài lòng. Đọc giải trí.

This entry was posted in

Đam Mỹ Review

and tagged

dân quốc

,

hệ thống

,

hiện đại

,

huyền huyễn

,

JX3 đồng nhân

,

ngược

,

niên hạ

,

NP

,

review ngắn

,

showbiz

,

trùng sinh

,

trọng sinh

,

vườn trường

,

xuyên không

,

xuyên thư

,

đam mỹ

. Bookmark the

permalink

.

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button