Góc truyện

Anh hận anh yêu em – Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây. – Hoa Ban

Anh hận anh yêu em – Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây.

anh-han-anh-yeu-em-sho1

Trời ơi! Lúc viết review mới phát hiện hóa ra tác giả bộ này là THTNTĐ. Mình là mình ghi thù rất lâu, bụng dạ hẹp hòi, từ khi nếm qua cái món “Từ sao hỏa đến sót rác” với vết thương lòng chưa thể khép miệng, Hoa Ban đã ngầm anti tácgiả này >_< Rút kinh nghiệm không nên nhìn tên người viết cho tới khi đọc xong bộ truyện, như vậy thì đánh giá và cảm xúc mới khách quan hơn!

Thú thật thì bộ này nội dung không mới cũng không cũ, viết khá bài bản, lâu lâu đọc được một câu cũng lạnh sống lưng bởi vì… sâu sắc và triết lý lắm! Điểm trừ to đùng chính là diễn biến tâm lý của nhân vật quá biến thái, mình đọc từ đầu tới cuối chỉ có khát khao duy nhất là bổ sọ nữ chính ra coi trong đó có gián mọt gì không =)) Mà trớ trêu một điều: chính vì bạn nữ chính quá điên mà câu chuyện này mới xảy ra, đây chính là cốt lõi tạo lên kịch tính và diễn biến của mạch truyện. Nhìn chung thì khá là bất mãn và cũng thật tức giận nhưng càng bất mãn thì lại càng mong mỏi xem cuối cùng cái nàng đáng ghét kia có số phận bi thuơng cỡ nào. Tiết rằng cô ta là nữ chính, trời sinh đã được tác giả ưu ái đến ái ưu, cho nên… lòng căm thù của Hoa Ban không hề được giải phóng. =))

Vì lẽ đó, cảnh báo bạn nào ghét cay ghét đắng Diệp Phổ Hoa trong truyện Giường Đơn hay Giường Đôi thì không nên coi bộ này, bởi bạn Hình Dục cũng sem sem cỡ đó. Và nếu bạn nào lỡ fall in love bởi vì Thi Vĩnh Đạo thì chắc cũng yêu nốt nam chính Hình Khải của chúng ta. Từ đó kết luận, truyện này vừa thương vừa ghét nhưng tuyệt đối không đánh bại được tác phẩm của Cầm Sắt Tì Bà trong lòng tớ ^_^

Rốt cuộc thì quyển sách nào gửi tới thông điệp gì? Gía trị nó nằm ở đâu? Ôi, làm ơn đi, xin đừng hỏi những câu cao siêu như vậy đối với tiểu thuyết ngôn tình. Gía trị lớn nhất vẫn là để giải trí và thông điệp thì luôn ca ngợi tình yêu – cái thứ mà bản thân tôi cũng hoài nghi liệu có tồn tại hay không. Ai bảo bạn là con gái và ai bảo trời sinh con gái có cái hồn lãng mạn vu vơ.  Tôi vẫn đọc, vẫn khóc và cười vì câu truyện. Chính vì thế hãy học cách khoan dung nhưng không xem nhẹ vấn đề “hiện thực” của tác phẩm, hoài nghi nhưng không lý trí cứng nhắc vấn đề “tình tiết”. Đó chính là cách bạn đọc ngôn tình trong thoải mái và bay bổng nhưng sẽ không lậm, không nghiện và tuyệt đối không làm nó gây hại cho thế giới thật bạn đang sống!

Điều khiến tôi có cảm tình với tác phẩm này trước hết là tên sách có tính hàm xúc và không “lạc đề” so với nội dung. Nhiều khi cuốn truyện có cái tên nghe thật kiêu, thật hoa mỹ, thật cuốn hút như đọc xong khép sách lại ta phải tự hỏi: rốt cuộc nhà xuất bản có đóng nhầm bìa này ruột kia không?

bia-1-anh-han-anh-yeu-em

Anh hận anh yêu em – Hình Khải hận vì anh yêu Hình Dục, cả câu truyện luôn lập đi lập lại mối hận này.

Vì sao lại hận “anh yêu em”, mà không là hận “em”? Cái khiến Hình Khải day dứt, đau khổ, giày vò là tình yêu anh lỡ trao cho khúc củi tên Hình Dục. Có một câu chuyện nhỏ thế này: Chàng trai cõng cô gái trên lưng, nàng hỏi anh: “Em có nặng không?” Anh chàng thành thật trả lời: “Nặng lắm, cả thế giới trên vai sao mà không nặng được!” Vâng, chính vì cái nguyên lý đó mà Hình Khải không hận cô được, cho dù cô quả thật quá đáng ghét. Anh không hận cô được vì nếu hận thì chẳng khác nào phủ nhận cả thế giới mình sống.

Hình Khải sống rất mệt mỏi mà không thể đổ lỗi lên đầu Hình Dục, vậy phải quy trách nhiệm cho ai? Anh chỉ còn cách tự hận chính mình, hận mình đã yêu, hận tình yêu anh dành cho cô. Chính vì nó mà anh ra nông nổi này, chính vì nó mà câu chuyện của họ nhảm nhí tới mức này! Nhưng nếu có thêm một lần chọn lựa, tôi tin chắc rằng Hình Khải cũng sẽ yêu Hình Dục mà thôi. Biết vì sao không? Bởi vì cô gái đáng ghét nhất thế giới lại yêu anh nhất thế giới và bởi vì cách yêu đáng ghét nhất thế giới lại là tình yêu mãnh liệt nhất thế giới. @_@ ây da, tớ chóng mặt quá….

Nếu phải chọn lựa một khoảnh khắc đẹp nhất trong câu chuyện này, tôi không chọn kết thúc, mà chọn mở đầu. Cái thời 16-17 tuổi với quá trình nổi loạn của trẻ vị thành niên, cũng là khi tình yêu non nớt vừa chớm nở, tựa một đóa hoa chưa xòe hết cánh.

Từ khi bắt đầu, Hình Khải cực ghét cô em nuôi Hình Dục. Cô 14 tuổi thì tuổi tâm lý là 41, khi lên 16 thì tuổi tâm lý cũng tăng vọt lên 61. Thật là phi thường! Cô bé Hình Dục với tuổi thơ quanh quẫn trong “ngôi làng liệt sĩ”, với gia đình vắng cha và mẹ, với tuổi thơ bị ám ảnh bởi nước mắt người mẹ mất con, người bà mất cháu, người em mất anh chị. Hòa bình vẫn có những hy sinh và hòa bình vẫn tồn tại những ngôi làng “chiến sĩ thời ngừng bắn”. Cô vốn gọi là An Diêu, bố là nam liệt sĩ, mẹ là nữ liệt sĩ và ngài đại tướng Hình Phục Quốc đã đem cô bé về nhà chỉ bởi câu nói: “Từ sau khi nhìn thấy thi thể bố mẹ, cháu không còn sợ thứ gì trên đời nữa!”

An Diêu không còn là An Diêu, cô trở thành Hình Dục và bắt đầu cuộc sống mới với tư cách con gái nuôi – con dâu nuôi của nhà họ Hình. Qúa khứ, những nổi đau, những mất mát,… tất cả đã hun đúc ra một Hình Dục không biết cười, không biết co giãn cơ mặt, mẫu mực và bình tĩnh như con robot sống với bản lập trình.

Hình Khải cảm thấy trong nhà có xác ướp, anh ghét người bảo mẫu khe khắt từng đồng xu anh dùng, từng người bạn anh quen, từng giờ ăn giấc ngủ,… Bổn phận của con dâu chính là nghe lệnh bố chồng, uốn nắn lại anh chồng xiên vẹo. Hình Khải ngỗ nghịch, học dốt, quậy phá và đạo đức kém. Đó là những gì bố anh cũng như người ngoài nhìn thấy. Trong đôi mắt trải đời và tinh tế của Hình Dục, anh chỉ là cậu bé to xác sống trong tòa nhà lớn lạnh lẽo, lấy cách thức tiêu cực nhằm gây chú ý với bố. Anh đơn độc giống cô, anh khát khao tình thân giống cô. Họ chẳng qua là hai mảnh đời có chung số phận.

img_5200

Phải thừa nhận khi còn trẻ Hình Dục trưởng thành mà Hình Khải thì còn thơ ấu. Và khi lớn lên, Hình Khải trưởng thành thì cô đã già rồi. Hình Dục quá sắc sảo, quá thông minh, chính cô đã từng bước khống chế tính cách và con người anh, thay đổi thế giới quan của anh. Cô dạy anh cách suy nghĩ trước khi chi tiêu, cách tìm thấy niềm vui từ sự học. Hình Khải chẳng qua là con búp bê bị cô thao túng.

Anh chàng này ban đầu rất tệ, vừa lưu manh vừa táo tợn, đem tới không ít khổ sở cho cô vợ bảo mẫu. Anh có tất cả tính nết của một cậu trai mới lớn, thích hưởng thụ, thích kiêu ngạo, thích tự mãn. Anh thay bạn gái liên tục, bởi vì trẻ con luôn thích đồ chơi mới và bởi vì có quá nhiều đồ chơi với đủ thứ màu sắc rực rỡ. Hình Dục cười nhạt, thờ ơ, thậm chí giúp đỡ quan hệ trai gái lăng nhăng của anh, Hình Khải không thích cô nhưng đàn ông có bản tính sở hữu rất cao. Nếu đã là vợ tương lai thì cô nên biết ghen, nên tỏ ra tôn thờ anh, níu kéo anh. Lòng tự trọng của một cậu trai bị tổn thương và hắn ghi thù, quyết sa đọa tới bến xem nàng có liếc nhìn hay không. Trận cá cược này, Hình Khả thua, cũng như hàng trăm trận đặt cược trước đó. Hình Dục là cây tùng vững chắc, gió bão thổi không nghiêng, sóng thần đánh không đổ!?

Tất cả trò trả thù trẻ con, trò quỷ lừa phỉnh của anh đều bị nàng hóa giải nhẹ nhàng. Nàng còn biết lợi dụng sự tò mò của anh về cơ thể trổ mã của mình mà đưa ra điều kiện 85 điểm. Hình Khải mắc mưu ngon ơ, đem trí tuệ vốn bị anh bỏ ngõ ra sử dụng, quyết tâm lấy 85 điềm để nhìn cô… cởi sạch trước mặt mình.

Kết quả thì sao? 84,5 điểm, thủ khoa môn ngoại ngữ đập bàn tức giận bỏ đi. Có trời mới biết anh chả quan tâm thành tích này ngoạn ngục cỡ nào, anh chỉ muốn 0,5 điểm, con số bé xíu mà đánh bại lòng tự tin của thằng con trai. Cuối cùng thì Hình Dục vẫn làm tròn điểm cho anh, vẫn ung dung điềm tĩnh… cởi quần áo ra. Hình Khải nghĩ cô ta là ni cô sống – linh hồn đã thành phật thoát ly thể xác, hồng trần nhẹ tựa lông hồng cho nên chẳng quan tâm cơ thể mình sẽ bị ai xem, ai sờ. Mãi rất lâu, rất lâu sau này, khi đọc nhật ký của nàng, anh mới hiểu: Hình Dục tình nguyện làm như vậy là vì cô nghĩ trước sau cũng đem thể xác mình giao cho anh, cuộc đời cô từ đó đã định sẽ trở thành “của anh”.

Tuổi trẻ bồng bộc và nhạy cảm. Hình Khải bắt đầu yêu khúc củi Hình Dục từ bao giờ? Có lẽ là khi lần đầu trông thấy nước mắt của nàng, lần đầu nhận ra trò xấu có thể thương tổn sâu sắc tới ai đó, hoặc có thể là cơn mưa phủ đầy tâm trạng của bọn họ, là chiếc giày anh chà lau mỗi ngày để nó cũ đi, để hoàn trả tội lỗi cho em gái. Khi mà tuổi đời bước qua ngưỡng cửa mới, anh bắt đầu chịu trách nhiệm cho sự nghiệp, tương lai, bắt đầu học cách tồn tại với gian khó, bắt đầu thoát cái vỏ công tử lông bông, bắt đầu con đường quân sự – chính trị lỗi lạc,… và… anh cũng bắt đầu làm bài tập trắc nghiệm tình yêu thế này:

Hỏi: Bạn có yêu Hình Dục không?

A.Có yêu

B. Yêu nhiều hơn

C.Hơn cả A và B

Đó là bài trắc nghiệm mà tôi dành cho nhân vật, đề bài rất vừa sức và trình tự đáp án thay đổi từ trên xuống theo thời gian. ^_^

Điểm yếu chí mạng của Hình Khải là lòng kiêu hãnh. Anh kiêu hãnh nên không cúi đầu với Hình Dục, anh kiêu hãnh nên không hạ mình xin xỏ tình yêu từ cô, anh kiêu hãnh nên không tin mình không quên được cô và anh kiêu hãnh nên luôn nghĩ rằng trên đời còn lắm đàn bà tốt hơn Hình Dục.

Điểm yếu của Hình Dục là… cái gì cũng yếu =_= Nếu tôi là tác giả, việc đầu tiên tôi làm chính là đem cô nàng này đi khám bệnh tâm thần. Cần phải cấp cứu mở hộp sọ, phẫu thuật phục hồi dây thần kinh tên là “lạc quan”. Hình Dục sống quá tiêu cực, thế giới của cô đầy mây đen xám xịt, không dám thử, không dám liều, không dám tin tưởng, không dám mềm lòng, không dám yếu đuối. Cô giống như con thỏ trắng cặm cụi làm một cái lồng sắt, làm xong thì chui vào, bóp ổ khóa, ném chìa khóa ra xa và… co ro cam chịu số phận do mình định đoạt!!?? Bạn nói thử xem, con thỏ này không điên thì chẳng lẽ bình thường? Haizzz… nhắc tới mà tức chết được, trên đời này có lắm kẻ bệnh hoạn tự nhảy vào cái bẫy tâm lý do mình tạo nên. Hèn chi Hình Khải hận vì yêu cô, ai yêu cái nàng này mà sung sướng được chứ?

1372165675-emchuabaogionoiyeuanh_tinhyeugioitinh_eva1

Giận thì giận mà thương thì thương. Xem nhật kí sự thật của Hình Dục mới thấy cô cũng khổ không thua thì anh, mặc dù khổ là tự cô gây ra. Hiếm có nhân vật nữ chính nào làm tôi không xác định nổi tình cảm dành cho cô ấy, rốt cuộc là ghét nhiều hay thương nhiều đây???

Cái đồ xấu xa Hình Dục vậy mà được một người như Hình Khải yêu. Cô vật anh chết lên chết xuống, buông tay rồi kéo lại, nhả ra rồi nuốt vào, nổi lên rồi lặn xuống, lòng vòng lẫn quẫn chung quy thì yêu càng thêm yêu. Đúng như Phó Gia Hào nói: chỉ có Hình Khải mới yêu nổi với sự dã man của cô nàng, 13 năm sống dở chết dở mới đem hai người lại bên nhau.. Trên đời này chắc không còn đàn ông có sức chịu đựng lớn hơn anh nữa!

Nếu em không muốn tôi làm chồng, tôi có thể làm anh trai.

Làm chồng, tôi sẽ ân ái với em cả đời.

Làm anh, tôi sẽ yêu em nhiều hơn vợ.

Nếu em muốn tôi làm người dưng, tình huống đó không thể xảy ra!

Cuối cùng, mình rất mừng vì Hình Dục gặp nạn, đáng đời cô ta! Nhưng cũng rất buồn vì Hình Dục gặp nạn, bởi anh Khải lại khổ phen nữa. Tổng kết lại thì vui nhiều hơn bởi vì khi nàng tỉnh lại, Hình Dục ngày xưa chết rồi, An Diêu thuở bé cũng biến mất. Cô có tuổi thơ trống rỗng, quá khứ trắng xóa, sẽ không còn cái gì khống chế tâm hồn mộng mơ của người thiếu nữ, không còn lý trí ngu ngốc, không còn thế giới bi quan. Bây giờ chỉ có cô bé Hình Dục 12 tuổi với duy nhất cái tên Hình Khải tồn tại trong đầu. Mười ba năm nấu cơm giặc giũ cho anh đổi lại cả đời anh chăm sóc và yêu thương cô. Hình Dục ngày xưa mẫu mực và cứng nhắc cỡ nào thì Hình Dục bây giờ lại càng trẻ con, nông nổi, liều lĩnh và dựa dẫm vào anh. Cuối cùng cô cũng ra dáng phụ nữ rồi, biết làm mềm chính mình để đàn ông yêu, biết nói những điều trái tim suy nghĩ… Chúc mừng cô gái điên đã hoàn lương làm người khỏe mạnh. Chúc mừng Hình Khải si tình đã chuyển mệt mỏi tâm lý về mệt mỏi cơ thể. Ít ra thân xác đau thì dễ chịu hơn tâm hồn đau!

Vậy là anh sẽ tiếp tục cuộc đời với thân trai gánh trách nhiệm với Tổ Quốc và thân chồng gánh trách nhiệm với Hình Dục.

Và thế là mỗi ngày anh sẽ được nghe nàng nói câu “em yêu anh”, nói bù mười ba năm nợ nần, tính cả phần lời phần lãi thì vừa đủ một kiếp. Phù! May quá, may là có một kiếp. Tôi chỉ chúc Hình Khải kiếp sau yêu được cô nào khá khẩm hơn, ít nhất thì thần kinh cũng bình thường hơn.

Yêu em yêu đến khổ! =))

P/S: Sao bài review này giọng HB chua lè chua lét, cay xè cay xét thế nhỉ? Hình Dục, cô giỏi lắm, tôi ghét cô như vậy mà cũng bỏ công viết review cho cô, có bản lĩnh đó!

Sách trên tiki

Bài liên quan: 

REVIEW TỔNG HỢP

Bài này đã được đăng trong

Bình luận tiểu thuyết

,

Giới thiệu sách hay

và được gắn thẻ

ngôn tình hiện đại

,

ngược tâm

,

sách Văn Việt

,

Truyện hay

. Đánh dấu

đường dẫn tĩnh

.

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Back to top button