Góc truyện

Thịnh thế Thanh phong : Chương 100 – Vũ Hiên Thanh Thanh

Thịnh thế Thanh phong : Chương 100

Chương 100: Như nguyện

200904_343795155727680_703837624_o

Xe ngựa tới cửa cung, mắt thấy trời đã gần tối, Ngao Thịnh bước nhanh vào trong, Tương Thanh thì lại đi rất chậm, tựa hồ là đang tìm dịp, nghĩ cách trốn đi, thế nhưng Ngao Thịnh đã túm trụ tay áo y, không cho y chạy, còn hung hăn nói, “Hôm nay, có chuyện gì ngươi cũng không chạy được!”

Tương Thanh than thở không ngừng, mưu kế của y Ngao Thịnh đều đã lĩnh giáo. . . trang thứ ba, mặt trang trước không giống với trang sau. . . Chính là mình còn chưa chuẩn bị tâm lí, cảm thấy có chút vô thố, nhưng lại không tìm được lý do để từ chối, còn có. . . Đã từ chối vài lần rồi, nếu lần này không cho làm, thật sự cũng khó nói.

Ngao Thịnh thấy Tương Thanh do dự, cầm lấy tay của hắn, nói, “Thanh, ngươi hôm nay có do dự cũng vô dụng, hôm nay nếu không cho ta làm, ta sẽ sống không nổi.”

“Ngươi nói bậy bạ gì vậy!” Tương Thanh trừng mắt liếc Ngao Thịnh một cái, cuối cùng, vẫn là bị túm vào tẩm cung.

Tương Thanh ngồi xuống, Ngao Thịnh vừa đi lên đụng tới vai, Tương Thanh có chút khẩn trương nhìn.

Ngao Thịnh vui vẻ, nói “Ta nói Thanh, ngươi nghĩ cái gì vậy? Còn chưa tới giờ ăn cơm, giữa trưa cơm nước cũng chưa ăn, cơm chiều như thế nào lại không dùng?”

“A? Ân.” Tương Thanh gật gật đầu, “Đi ăn đi, ta cũng đang đói bụng!” Vừa nói, vừa bình tâm lại, phải làm sao để ăn bữa cơm này lâu thêm một tí, nói không chừng có thể làm cho Ngao Thịnh quá chén.

Ngao Thịnh đi lại, bên tai Tương Thanh thấp giọng nói, “Thanh, đêm nay nhớ ăn nhiều một chút, phải no  một chút, rượu cũng phải uống nhiều rượu.”

“A?” Tương Thanh sửng sốt, vội lắc đầu, nói, “Ta không nghĩ như vậy. . .”

Lời vừa nói ra, liền nhìn thấy Ngao Thịnh đang nheo mắt nhìn hắn.

Tương Thanh cầm chén trà lên uống, Ngao Thịnh ghé lỗ tai hắn nói tiếp, “Ăn nhiều chút, ăn no chút, tối nay không cho ngươi ngủ!” ( =.=! over night sao)

“Khụ khụ.” Tương Thanh bị sặc nước trà, Ngao Thịnh nhẹ nhàng giúp hắn vỗ lưng, cười nói, “Uống rượu nhiều một chút cũng có lợi, ngươi uống nhiều, ý loạn tình mê nói không chừng lúc đó sẽ chủ động hiến thân. Ta tửu lượng cũng tốt hơn rồi, rượu vào loạn tính nói không chừng đến lúc đó liền nổi thú tính.” Nói xong, Ngao Thịnh thuận tay nắm lấy một nhánh tóc đen, đặt lên mũi gửi, khóe miệng nở nụ cười xấu xa.

Tương Thanh vội nuốt nước trà trong miệng, trà diệp hảo khổ a. . .

Màn đêm buông xuống, đồ ăn bưng ra cũng rất phong phú, Ngao Thịnh đùa dai làm một bát lộc nhung nhân sâm để Tương Thanh uống. Tương Thanh thầm nói chính ngươi mới cần uống, bù lại cho lượng máu mũi ngươi chảy trước đó, như vậy đêm nay chắc phải bỏ chạy cho qua một kiếp.

Ngao Thịnh bưng chén canh uống hết, đối Tương Thanh quơ quơ ngón tay, cười nói, “Không có khả năng đâu, Thanh, đừng có mơ, đêm nay cho dù ta trúng mấy đao cũng phải làm cho được!”

“Khụ khụ. . .” Tương Thanh một lần nữa bị sặc, bưng bát canh cúi đầu uống không nói lời nào.

Ngao Thịnh niết cằm hắn, làm cho hắn quay sang, hướng miệng hắn liếm, “Gỉa đáng thương cũng vô dụng, đêm nay tuyệt đối không buông tha ngươi!”

Tương Thanh hung hăng liếc Ngao Thịnh một cái, tâm nói, dù sao tránh cũng không được, trước một đao, phía sau cũng một đao, tốt nhất ăn nhiều một chút. . . Nghĩ xong, hắn bưng bát cơm, chăm chú ăn, tranh thủ để đêm nay. . . ân, không thua trận!

Bữa cơm chiều này hai ngươi ăn đến tận hứng, ăn xong Văn Đạt lại tới thu dọn, Ngao Thịnh đã ôm Tương Thanh tới giường gỗ, Tương Thanh ngăn lại, “Mới vừa dùng cơm xong, đi dạo bên ngoài tiêu thực đã!”

Ngao Thịnh tuy rằng không cam lòng, nhưng lời Tương Thanh cũng có đạo lý, làm việc sinh hoạt vợ chồng này kỳ thật vô cùng kịch liệt, là nên tiêu thực, bằng không sau sẽ bị tiêu chảy.

Tương Thanh thấy Ngao Thịnh đồng ý, liền kéo hắn ra ngoài, một hướng đi về phiá sân lão Tước Vĩ.

Ngao Thịnh sớm thấy rõ ý đồ Tương Thanh, hắn lần này vội vàng tra xét chuyện Quan Khế, bởi vậy không rảnh tới chỗ Tước Vĩ, hiện giờ nếu đi, liền bị túm lại, lão nhân kia chắc chắn sẽ giảng giải hắn đến nửa đêm, tuyệt đối không được đi đến đó.

Nghĩ muốn hủy bỏ, Ngao Thịnh túm Tương Thanh không cho đi, hướng về phía hoa viên.

“Thịnh nhi, ngươi như thế nào lại bất hiếu thế?” Tương Thanh kéo hắn, “Ngươi đã lâu rồi không tới thăm Tước Vĩ lão nhân, hôm nay đi thăm đi, bằng không sẽ bị lão trách.”

“Ta ngày mai sẽ đi!” Ngao Thịnh trả lời, “Dù sao ngày mai cũng phải thỉnh giáo lão thời gian xuất chinh, tiện thế thăm hỏi luôn!”

“Kia. . . Vậy đi tới chỗ Mộc Lăng đi.” Tương Thanh nghĩ đến hi vọng cuối cùng chính là tìm Mộc Lăng, vừa lúc có thể hỏi hắn có cái gì làm cho Ngao Thịnh ba ngày cũng không động tâm tư kia không.

“Mộc Lăng cùng Tần đại ca đã xuống phố ăn thiên hạ đệ nhất canh rồi!” Ngao Thịnh cười xấu xa trả lời, “Vừa rồi Tần đại ca có nói với ta!”

Tương Thanh tuyệt vọng, hôm nay khó tránh khỏi một kiếp sao?

Đang suy nghĩ, đột nhiên, Tương Thanh thấy Ngao Thịnh tiến lên, một tay khiêng hắn lên.

“Ai, ngươi làm gì vậy?” Tương Thanh cảm thấy được có chút xấu hổ, một đại  nam nhân thế này sao lại giống như khiêng một bao cát như vậy, nói, “Thịnh nhi, đừng náo loạn, ta sẽ tức giận a!”

Ngao Thịnh nâng tay, bên mông Tương Thanh vỗ xuống, nói, “Thanh, ta hôm nay học cú thi.”

“Cái gì thi?” Tương Thanh tránh né vài cái, “Bỏ ta xuống dưới!”

Ngao Thịnh cười cười, khiêng Tương Thanh trở về, nói, “Gọi là cái gì ta, lạc hoa xử xử hữu hương khâu.” Nói đến hai chữ “hương khâu”, còn cố ý nhấn âm, nơi mông Tương Thanh xoa nhẹ.

“Ngươi. . .” Tương Thanh mặt đỏ bừng, tránh né vài cái, cuối cùng tức giận, nhấc chân đá vào ngực Ngao Thịnh, bất quá hắn cũng không dám dùng sức nhiều, sợ đả thương Ngao Thịnh.

Ngao Thịnh sớm đoán được Tương Thanh sẽ không dùng hết sức, hôm nay hắn nhất định ăn được! Cho nên nói, nhẫn sẽ có kết quả!

Ngao Thịnh xoa xoa ngực, một cước kia của Tương Thanh cũng chỉ như gãi ngứa, nếu không  cũng không đả thương được hắn, ngược lại một cước kia làm cho hắn ngứa ngáy trong lòng, ba bước lớn hướng tẩm cung, đóng của lại, đem Tương Thanh đặt trên giường.

Tương Thanh xoa bụng, nói. “Tiểu tử thối, ngươi lại phát điên cái gì?”

“Thanh!” Ngao Thịnh nhào tới, đè Tương Thanh, nói, “Trang thứ ba!”

Tương Thanh bất đắc dĩ, nói, “Ngươi chỉ biết trang thứ ba!”

“Đúng vậy!” Ngao Thịnh thân thủ, tinh tế đem áo Tương Thanh cởi ra, nói, “Ta mỗi đêm đều muốn!”

Tương Thanh không biết làm sao, thấy Ngao Thịnh nhanh nhẹn thoát đi áo của hắn, đặt hắn trên giường, hôn ở cổ.

Tương Thanh cắn răng — cũng không phải chưa từng bị hôn bao giờ, không tính!

Tiếp theo, Ngao Thịnh mở rộng áo trong, hôn xuống phía dưới, cẩn thận ôn nhu từng tấc từng tấc âu yếm trên làn da Tương Thanh, làm Tương Thanh phát ra những tiếng khinh suyễn, Ngao Thịnh tâm tình vô cùng tốt.

Tương Thanh thật ra cũng không có khó chịu, hắn thân thủ sờ sờ phía dưới gối, đem cuốn sách Ngao Thịnh vẫn cất kia ra xem, không để ý tới Ngao Thịnh đã di chuyển xuống vùng bụng của  mình, mở ra quyển sách kia nhìn kỹ. . . Tương Thanh suy nghĩ, thầm hỏi. . . vì sao mỗi lần Ngao Thịnh chủ động, đều là đọc sách này? Ta xem xem tột cùng là cái gì.

Vừa nghĩ, Tương Thanh vừa lật xem. . . Một tờ rồi một tờ. . . Mới chỉ mới lật được bốn, năm trang, Tương Thanh thần tình liền đỏ bừng, vội đặt cuổn sách qua một bên, tâm nói, loại loạn thất bát tao này, Ngao Thịnh như thế nào mỗi ngày đều nghiêm nghiêm túc túc xem như thế, người ngày thật hết thuốc chữa!

“A!” Tương Thanh đang chú tâm vào cuổn sách kia, thình lình Ngao Thịnh nhân cơ hội cởi toàn bộ lý y xuống, tiếp tục như cũ, âu yếm những nơi mẫn cảm, cùng với những nụ hôn tinh tế còn có bàn tay không nặng không nhẹ trêu đùa, Tương Thanh rất nhanh có phản ứng, mà phản ứng  này thình lình xảy ra, đợi đến khi Tương Thanh hiểu được, Ngao Thịnh đã không chút khách khí, một ngụm. . . đem nơi tư mật tối mẫn cảm của Tương Thanh hàm trụ.

“Ngươi. . . chậm một chút!” Tương Thanh bất đắc dĩ, đẩy Ngao Thịnh, như thế nào lại hoảng loạn?!

Tương Thanh tất nhiên không biết, Ngao Thịnh đã nghẹn lâu lắm rồi, hắn sỡ dĩ luôn tâm tâm niệm niệm nhớ thương trang thứ ba kia, nguyên nhân chính là, hai trang trước chỉ là làm nửa chừng. . .

Tiếp đó, hắn từng nghĩ nhưng không dám nói, lại càng không dám nếm thử, nhưng là, mấy ngày gần đây cùng Tương Thanh ở chung, Ngao Thịnh cảm thấy được thời cơ thật sự không sai biệt lắm, nếu chờ Tương Thanh tính tình luôn không được tự nhiên này đồng ý, hắn chắc đợi tới khi hoa rụng liễu tàn  (câu này ta edit bừa, nguyên văn là ” hoàng hoa thái đô lương liễu bất khả ” ) cũng không thể! Dùng lời Tần Vọng Thiên mà nói, có thể làm càn một ít. Mặt khác, Ngao Thịnh gần đây đều mộng thấy cùng Tương Thanh làm chuyện đó, sau khi tỉnh lại sẽ có phản ứng, liền cảm thấy nếu không thỏa mong muốn, chắc hắn điên lên mất!

Tương Thanh mơ hồ còn nhớ rõ vài lần trước thân mật cùng Ngao Thịnh cũng có cảm giác, thế những cũng không tin được lần này , lại có cảm giác, trong lòng có chút bối rối. . . động tác của Ngao Thịnh cùng trước kia không giống a, tuy rằng ôn nhu, nhưng không giống trước ở chỗ, vô cùng quyết đoán. Tương Thanh dần dần cảm giác được thân thể có chút không khống chế được, trước nay chưa từng có cảm giác này, cúi đầu nhìn Ngao Thịnh. . . Đã thấy Ngao Thịnh trêu đùa những nơi khác khiến hắn cả kinh, mở to hai mắt mờ mịt, gương mặt hơi hơi ửng đỏ, làm cho Ngao Thịnh tâm tình vô cùng tốt, cười nói: “Thanh, ngươi cũng thật bản lĩnh a, làm chuyện này cũng có thể thất thần? Là đang giục ta nhanh tiến vào vấn đề chính sao!”

“Ách. . . Không phải. . .” Tương Thanh nghĩ muốn thối lui, nhưng Ngao Thịnh lại không cho, tiếp tục cúi đầu, rất nhanh, càng ngày cảm giác càng mãnh liệt, TươngThanh chưa bao giờ nghĩ tới hành vi trên giường lại có thể mang đến cho người ta loại cảm giác hít thở không thông như vậy.

Ngao Thịnh toàn tâm toàn ý muốn bức bách Tương Thanh cùng đường, khiến cho hắn càng thêm không thể khống chế, bình thường Tương Thanh giận dỗi muốn làm càn cũng không được, Tương Thanh cuối cùng cũng không chịu được, đành phải nắm lấy áo ngủ bằng gấm, nhíu mày,  Ngao Thịnh nhìn lên nhất thời huyết khí dâng lên cùng với tiếng thở dốc hỗn loạn.

Ngao Thịnh trong lòng vô cùng mừng rỡ, không bao lâu, liền thấy đầu Tương Thanh ngẩng lên, lộ ra đường cong nơi cổ vô cùng xinh đẹp. . . Sau một lúc rủn rẩy, liền ngã lại trên giường, thở hổn hển, tựa hồ rất mệt mỏi.

Ngao Thịnh hoàn thành bước đầu tiên, thấy bộ dáng của Tương Thanh, trong lòng bồn chồn. . . Không biết bước tiếp theo có thể thuận lợi tiến hành hay không.

Thầm nghĩ không được thất bại! Ngao Thịnh vô số lần nhắc nhở chính mình không được buông tha như vậy, phải thừa thắng xông lên, lần này. . . Nhất định phải làm tới cùng.

Tương Thanh thở hổn hển, dựa vào kinh nghiệm lần trước, đại khái chính là Ngao Thịnh cọ đi cọ lại mình, liền có thể ngủ. . . Ngao Thịnh quả nhiên vươn mình lên, hai tay cầm lấy bả vai Tương Thanh, nhẹ nhàng, đem Tương Thanh lật úp xuống, lưng ngửa lên trên.

Tương Thanh có chút khó hiểu, bất quá phía dưới là áo ngủ bằng gấm mềm mại nên cũng không khó chịu, Ngao Thịnh trên lưng của y nhẹ nhàng lưu luyến hôn xuống, dùng tay xoa ấn thắt lưng, vô cùng thoải mái.

Tương Thanh nằm trên giường, hưởng thụ âu yếm của Ngao Thịnh.

Ngao Thịnh thấy Tương Thanh thả lỏng, liền một tay, từ trong quần áo của mình, lấy ra một vật nhỏ. . . Đây là trước đó Tần Vọng Thiên cho hắn, là cao bạc hà dùng để bôi trơn, bên trong có tinh dầu hoa hồng cùng độ tiên thảo, khi sử dụng, sẽ không bị thương cũng như gây đau. ..  Hơn nữa, còn có một điều, có tác dụng vô cùng tuyệt vời.

Ngao Thịnh thừa nhận mình có chút hạ lưu, Tần Vọng Thiên khi nói tác dụng của cao, hắn liền nghĩ tới Tương Thanh, lúc này nghĩ đến có phản ứng, liền mắng chính mình thiệt ma chướng!

Ngao Thịnh cúi đầu, ánh nhìn liền bị hãm sâu phía dưới thắt lưng Tương Thanh, theo bản năng nuốt nước miếng. . . Nơi này nếu nhìn kỹ, so với những chỗ khác thì trắng nõn non mềm hơn một ít, Ngao Thịnh theo bản năng cúi đầu, ở địa phương kia làm càn hôn một cái.

Tương Thanh vốn dĩ không có phòng bị, sau khi bị hôn ở nơi đó liền khẩn trương lên, Ngao Thịnh từ phía sau nhìn thấy, chỉ thấy hắn hai tai ửng đỏ. . . Khơi mào khóe miệng cười, lại tiếp tục ở nơi đó cắn một cái, quả nhiên, lưng cùng mông của Tương Thanh đều đỏ lên. . . Ngao Thịnh thấy thú vị, nói, “Thanh, ngươi sao lại thẹn thùng như vậy?”

Tương Thanh cắn răng, nói, “Ngươi làm liền làm đi, sao lại nói nhiếu như vậy?!”

Ngao Thịnh hơi sửng số, hắn còn tương Tương Thanh tỉnh tỉnh mê mê sẽ không biết kế tiếp hắn muốn làm gì. . . Không nghĩ tới y lại biết nhưng vẫn muốn để hắn làm?!

Ngao Thịnh trong lòng mừng rỡ, liền đi lên, ôm lấy Tương Thanh hôn lên tai cùng sườn mặt, vừa hỏi vừa cúi đầu gọi tên Tương Thanh.

Tương Thanh lại một lần nữa thả lỏng, Ngao Thịnh thấy vậy, vội nhanh tay, lấy một khối thuốc mỡ bên trong hộp, đưa tay tìm kiếm. . .

Tương Thanh cảm thấy được có cái gì đó dán vào mình có cảm giác mát lạnh, chỉ là hơi khó hiểu, thế nhưng Ngao Thịnh lại hôn tiếp, Tương Thanh lại là người thành thật, phản ứng duy nhất khi bị hôn chính là ngây người, cũng sẽ không nghĩ được cái gì, khi đôi môi của Ngao Thịnh vẫn chưa rời đi. . . Đột nhiên.

“A!” Tương Thanh cả kinh kêu lên, hỏi, “Đó là cái gì?”

“Thanh.” Ngao Thịnh hôn môi Tương Thanh, không cho hắn thoát đi, liền lúc đó ngón tay thừa cơ đi vào thăm dò, bắt đầu chuyển động nơi vách tường ấm áp mềm mại, đem thuốc mỡ lành lạnh kia vẽ loạn.

Tác dụng của độ tiên thảo vô cùng hiệu quả, Tương Thanh ban đầu chỉ cảm thấy một trận mát lạnh, cùng với sự khó chịu của ngoại vật xâm nhập. . . Nhưng rất nhanh, liền cảm thấy những nơi ngón tay Ngao Thịnh chạm đến, đều khơi mào một cỗ cảm giác ngứa ngáy. . .

“Ân. . .” Tương Thanh khí chịu phát ra tiếng than nhẹ.

Ngao Thịnh dù sao cũng là lần đầu tiên làm, lại nghe đồn lần đầu Tương Thanh sẽ bị đau, bởi vậy hắn liền nghĩ phải chuẩn bị nhiều một chút, ngón tay tiến tiến xuất xuất đảo đảo liên tục, gây sức ép thẳng đến khi phần eo Tương Thanh nâng lên, hai tay gắt gao cầm lấy áo ngủ bằng gấm, hé miệng, hơi thở mang theo một cỗ khó nhịn cực nóng. Ngao Thịnh vừa nhìn thấy, trong lòng kinh ngạc, biểu tình hiện giờ trên mặt Tương Thanh hắn chưa bao giờ thấy qua. . .

Hai mắt khép hờ, miệng thở gấp, môi đỏ bừng, hai má ửng hồng không như bình thường, trong đôi mắt kia là thủy quang lưu động. . .

Tinh thần Ngao Thịnh đã sớm đại chấn, cảm thấy bản thân mình đã không thể kìm chế được. . . Nhưng hắn lại không nỡ rời khỏi khuôn mặt này của Tương Thanh, thế nên hắn liền dừng lại, trở mình Tương Thanh.

Tương Thanh có chút  mờ mịt, hắn nhớ mang máng, ở trang thứ ba là hai người nằm ôm nhau trên giường, hai người đều là nằm úp sấp lên nhau nha.

Ngao Thịnh thân thủ, bắt lấy cổ chân Tương Thanh, hơi hơi hướng về phân thân phía trong. . . Tương Thanh nguyên bản không đồng ý, nhưng hiện tái chính mình cũng không thể khống chế được, hơn nữa cảm giác toàn thân khô nóng , ý thức có gì không đúng, liền hỏi Ngao Thịnh, “Thịnh nhi, ngươi cho ta dùng cái gì vậy?”

Ngao Thịnh nguyên bản đã loạn tình mê ý, làm sao còn chịu được hai tiếng “Thịnh nhi” của Tương Thanh kia a, đại não nhất thời muốn làm loạn, may mắn là tinh thần còn có thể kìm chế được,  cố gắng cắn răng chịu đựng, hôn Tương Thanh, “Thanh, ngươi làm rất nhiều chuyện hư hỏng, lát nữa sẽ làm cho ngươi phải cầu xin tha thứ.”

“Ngươi. . . nói bậy bạ gì vậy?” Tương Thanh khó hiểu, Ngao Thịnh lại đem hai chân Tương Thanh khoát lên vai mình, sau đó một tay nhẹ nhàng nắm lấy thắt lưng y.

Tương Thanh đang chìm trong mờ mịt, Ngao Thịnh lại cúi đầu hôn trụ. . .

Đại khái là do tác dụng của dược vật trong người, Tương Thanh cảm thấy đôi môi Ngao Thịnh có vị lành lạnh, vừa lúc có thể áp cơn khô nóng, theo bản năng liền nâng đầu, Ngao Thịnh gặp Tương Thanh chủ động, trong lòng loạn một trận, không thể nhẫn nại, cuối cùng, một tay nâng eo Tương Thanh, tiến về phía trước. . .

“Ân. . .” Tương Thanh nhíu mày, tuy rằng đã dùng độ tiên thảo, nhưng vẫn có cảm giác khói chịu dị thường, đặc biệt đau đớn là lúc vừa mới tiến vào, còn có tràn đến nhiều cảm giác phong phú.

“Thanh!” Ngao Thịnh chính là thoải mái đến thiếu chút nữa rối loạn, chỉ biết trước hết ôm lấy Tương Thanh, hung hăng động vài cái, sau đó vội bình ổn lại cảm giác của mình. Sau khi ổn định hơi thở, Ngao Thịnh cảm thấy có chút áy náy, là do mình quá vội vàng, cúi đầu nhìn kỹ Tương Thanh, Ngao Thịnh cũng đại duyệt. . . Tương Thanh khẽ nhíu mày, trong mắt có chút ẩn nhẫn còn có chút vô thố, nhưng tựa hồ cũng không phải là cảm giác hờn giận. Ngao Thịnh thấy vậy, liền cười hỏi, “Thanh, thoải mái không?”

Tương Thanh  tức giận, sau còn có xấu hổ, Ngao Thịnh lại còn hồ ngôn loạn ngữ, thế nhưng lại nghĩ đến tình hình hiện tại của mình cùng Ngao Thịnh, mặt lại đỏ dị thường, bọn họ lại cùng nhau làm việc thân mật như vậy.

Tương Thanh có chút rối rắm, Ngao Thịnh khả không thể nhẫn nại được, hắn chỉ cảm thấy nội bộ ấm áp mềm mại, mê hoặc người, thật là muốn mạng của hắn. Nhiều năm chỉ nghĩ đây chỉ xảy ra trong mộng, hiện giờ rốt cuộc thành sự thật, Ngao Thịnh đột nhiên cảm thấy không đúng, chỉ có nơi tương liên ấm áp kia, cùng với cảm giác toàn thân tê dại đầy khoái ý là thật, mới có thể khiến hắn cảm nhận được, giờ khắc này, Tương Thanh thuộc về mình. . . Này trước lúc hắn hiểu tình yêu là gì cho đến khi yêu mến một người, rốt cục cũng thành toàn.

“Thanh!” Ngao Thịnh ôm Tương Thanh, ôn nhu hôn lên mày , thấp giọng nói, “Gọi Thịnh nhi đi.”

Tương Thanh nhìn hắn, cùng lúc khó nhịn, cùng lúc lại có cảm giác nói không nên lời, thấy dung nhan Ngao Thịnh gần ngay tưước mắt, từ lúc thiếu niên cho tới khi trưởng thành. . . Tương Thanh thật tình gọi một tiếng, “Thịnh nhi.”

Một tiếng gọi nhẹ nhàng kia, làm cho toàn thân Ngao Thịnh như nổi điên. . . Màn đêm buông xuống, Ngao Thịnh nhiều lần muốn dừng lại, nhưng chính là không thể dừng lại được, thân thể giống như không biết thế nào thỏa mãn, lòng tham không đáy một lần rồi lại một lần, không ngừng yêu thương người dưới thân, thẳng cho đến khi gà gáy báo sáng, Ngao Thịnh mới nhìn đến Tương Thanh đã mệt mỏi ngủ, sàng đan phía dưới dính đầy bạch trọc cùng tơ máu làm cho hắn xấu hổ, xong rồi, ngày mai Thanh nhất định sẽ tức giận!

Ngao Thịnh vội rời giường, đem nước ấm tắm rửa sạch sẽ cho Tương Thanh, thay lại chăn thảm, ôm hắn đặt nằm hảo, tiếp theo ngồi một bên, si ngốc nhìn chằm chằm Tương Thanh, cho đến hừng đông.

Tiếng chuông lâm triều vang lên. . . Ngao Thịnh đứng dậy, nhìn chằm chằm Tương Thanh yên ổn ngủ rồi mặc quần áo. . . Mặc xong, vừa đi ba bước ra ngoài cửa lại quay đầu nhìn một lần nữa. . . Còn chưa rời khỏi sân của tẩm cung, lập tức trở lại. Ngao Thịnh thân thủ, bế Tương Thanh quấn  cả chăn bông lên, hướng Kim Loan Điện, phân phó Văn Đạt, “Hôm nay lúc văn võ vào triều không cần quỳ kêu vạn tuế, còn có, phải nhỏ giọng một chút lúc bẩm báo.”

Hết chương 100
=)) ngọt chết ta~

hỵ hỵ chương này ta làm trước tết, ngâm giấm tới tận bây giờ vì lười beta lại ~ rồi hôm nay mừng ngày điện thoại ta ngâm nước nên lôi ra beta, do có hơi buồn ngủ nên có lẽ sẽ có vài câu lủng củng, vài lỗi sai chính tả, ai thấy gì không hợp lý báo ta với nha :X mn đọc vui

Tương lại Thịnh Thanh ta cũng ko rõ lắm =v= hỵ hỵ, tùy vào độ lười biếng của ta, nhưng ta tuyến bố quyết định ko drop vì có drop ta cũng chẳng biết nên tìm edit truyện nào ~

Trước mắt là vậy đi ~

Dạo này ta cũng hay hóng confession, hy vọng nhà ta không nằm trong cơn sóng gió 😦 ta cũng không có câu like câu com gì đâu, pass lúc trước đặt cũng chỉ là sợ thị phi thôi, theme wp là do ta hay phá nên nhiều khi hơi xấu =v= mn cũng đừng có chê ta nha

Lảm nhảm đêm khuya xin kết thúc~

Posted in

Menu

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button