Góc truyện

[Cảm nhận] Phế hậu tướng quân

[Cảm nhận] Phế hậu tướng quân

Bài viết này mang theo quan điểm và suy nghĩ cá nhân của người viết, chỉ mang tính chất tham khảo.

Phế hậu tướng quân (废后将军)

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa (一度君华)

Một con sói con, một hoàng hậu bị phế, một thế thân thất bại nhất. Tình yêu của mỗi người trên thế gian này đều là một chi phiếu kỳ hạn, trong kỳ hạn này, nó có thể giá trị đến trăm vạn nghìn vạn thậm chí là mười nghìn vạn, nhưng hễ qua kỳ hạn này, chẳng qua chỉ là một tờ giấy bỏ đi.

Gởi lời cho người đa tình, chớ diễn trò đa tình. Gởi lời cho người đa tình, hoa nở nên quý trọng. Lần thứ hai ghi rõ quyển này thuộc loại ngược, người đọc xin cẩn thận, người thích ngược đào hố sưu tầm, chờ anh nào đó lấp đất cho xong.

 – Trích từ Phong Nhã Lâu –

Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ thích đọc những truyện có SE, vì nếu vô tình đọc những truyện ngược tâm hay hơi nặng về mặt tâm lý, dù cho kết thúc là HE hay GE thì tôi cũng phải tốn rất nhiều thời gian để dứt khỏi những cảm xúc khi đọc truyện. Trước đây khi đọc xong “Trúc mã không thanh mai”,  “Thất tịch không mưa” hay “Thuyền tới cầu tự nhiên thẳng”, tôi phải mất gần một tháng để thoát khỏi những cảm xúc đọng lại khi đọc truyện, không biết lần này sẽ phải mất bao lâu cho “Phế hậu tướng quân đây”?

“Bạn đã bao giờ yêu một người chưa? Bạn đã bao giờ hận một người chưa?”

Xin mượn lời trong “Tam sinh tam thế – Thập lý đào hoa” của tác giả Đường Thất Công Tử để mở đầu bài viết này.

Tôi bất chợt nhớ đến hai câu nói này khi Mạc Dung Viêm hỏi Tả Thương Lang có hận hắn không. Tả Thương Lang không cha không mẹ, được một bầy sói nuôi dưỡng cho đến khi Mạc Dung Viêm tìm thấy nàng. Lúc đó nàng bốn tuổi, còn hắn mười bốn tuổi, cũng từ lúc đó bánh xe số phận giữa cả hai bắt đầu lăn bánh. Tôi tự hỏi nếu năm đó Mạc Dung Viêm không tìm thấy nàng, phải chăng vận mệnh của nàng sẽ rẽ sang một hướng khác? Có thể bị người đời nhầm là quái vật rồi giết chết, hay tìm được một người sẽ đem lại cho nàng sự ấm áp như Long Bình? Có lẽ sẽ lại là một ngã rẽ khác mà tôi không đoán được, nhưng chắc chắn sẽ không đến nỗi đau lòng như thế này.

Sinh ra trong gia đình đế vương, từ nhỏ đã phải chứng kiến những cảnh tranh quyền đoạt vị đẫm máu, chứng kiến mẫu phi của mình bị chính phụ hoàng bức tử, cho nên Mạc Dung Viêm thề sẽ không để nữ nhân của mình lặp lại số phận đó. Nhưng cuối cùng thì sao? Chính tay hắn lại để cho nữ nhân của hắn lặp lại lịch sử như mẫu phi của mình. À không, từ đầu đến cuối Mạc Dung Viêm chưa bao giờ thừa nhận Tả Thương Lang là nữ nhân của hắn, nữ nhân mà hắn yêu chỉ có Khương Bích Lan mà thôi, đó cũng là những gì hắn đã nói với quần thần, “Nữ nhân ta yêu nhân đang yên ổn ở trong Tê Phượng cung, ta lo lắng làm gì?”

Con người là một sinh vật rất kỳ quái, chỉ đến khi mất đi rồi mới biết quý trọng. Mạc Dung Viêm cũng không ngoại lệ, đến khi sắp mất đi Tả Thương Lang mới bắt đầu biết quý trọng nàng. Nhưng quý trọng để làm gì khi trong lòng hắn nàng chẳng thể so với Khương Bích Lan, chẳng thể sánh với thể diện? Từ đầu hắn chỉ xem nàng như thế thân của Khương Bích Lan, là một công cụ để thỏa mãn nhu cầu của bản thân, nếu vậy hà tất phải đau lòng vì nàng, hà tất phải rơi lệ khi nàng không còn? Đọc đến đoạn hắn cầu xin Bạch Đế cứu nàng, hứa hẹn sẽ yêu nàng hơn bất cứ ai, tôi nghĩ có lẽ sẽ có một chuyển biến nào đó, dù chỉ là một chút ánh sáng le lói dành cho Tả Thương Lang, nhưng rồi khi Bạch Đế yêu cầu hy sinh Khương Bích Lan để cứu nàng, hắn không đành lòng. Bạch Đế vì nàng cược một ván cuối cùng, còn nàng đã không còn hy vọng gì nơi hắn, nên ván cược này nàng không cần vì nàng đã biết trước kết quả.

Một người không cha không mẹ, người nàng yêu không yêu nàng, người yêu nàng nàng không yêu, xung quanh nàng chỉ có một cung nữ nho nhỏ bầu bạn, một vị thống lĩnh, một vị đại phu luôn tận lực giúp đỡ nàng, cho nên đứa trẻ có lẽ chính là niềm hy vọng, là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của nàng. Nhưng rồi lại như bao lần khác, người nàng yêu lại chính tay tước đi hy vọng, tước đi ánh sáng duy nhất này của nàng chỉ vì nữ nhân mà hắn yêu, vì đứa con của hắn và nữ nhân mà hắn yêu. Có những người nhìn bề ngoài nhìn rất kiên cường, nhưng thật sự nội tâm của họ rất yếu đuối. Tả Thương Lang dùng sự mạnh mẽ bên ngoài để che giấu tất cả cảm xúc trong lòng, nhưng rồi nàng có thể che giấu trong bao lâu? Khi nàng vùi đầu khóc trong lòng Vương Nam, tôi thật sự đau lòng thay nàng. Chẳng lẽ lời thề quan trọng như vậy sao? Quan trọng đến mức tận mắt nhìn nàng bị tra tấn nhưng vẫn không đủ dũng khí đứng ra ngăn cản, không đủ dũng khí đứng ra thừa nhận đã yêu nàng sao? Hắn có thể vượt qua bao khó khăn để tìm Bạch Đế, xin ngài cứu nàng, nhưng không đủ dũng khí thừa nhận tình cảm của hắn với nàng.

Thế giới này rất vô tình, cho dù là chuyện gì, đa phần mọi người chỉ nhìn vào kết quả, chứ không phải quá trình. Hắn chăm sóc nàng, quan tâm nàng, nhớ nàng để làm gì khi một thỉnh cầu nho nhỏ của nàng hắn cũng chẳng thể đáp ứng chỉ vì Khương Bích Lan muốn tự sát. Hình ảnh nàng một thân một mình bên bầu rượu ngồi dưới trăng đi vào giấc mộng thiên thu khiến nước mắt tôi không thể ngừng. Nàng từ lâu đã không còn hy vọng gì ở hắn, đã buông tay từ lâu, nhưng còn hắn thì sao? Khi nàng buông tay cũng là lúc hắn muốn nắm chặt lấy nàng. Nắm chặt lấy nàng để làm gì khi hắn đã không thể làm gì cho nàng, đã lấy đi hết tất cả của nàng? Đến cuối cùng người quyết định chấm dứt tất cả cũng là nàng. Đáng lẽ kết cục này hoàn toàn có thể thay đổi, nhưng hắn không có dũng khí để làm điều đó, tất cả là vì “thiên ý”, vì “thiên ý” đã định Khương Bích Lan là người hắn sẽ yêu thương, bảo hộ suốt đời. Từ trước đến nay khi đọc truyện tôi luôn cố gắng giữ cảm xúc trung lập, không nghiêng hẳn về một ai, nhưng lần này tôi thật sự không thể nào chịu nổi Mạc Dung Viêm. Kết thúc là một giải thoát tốt nhất cho Tả Thương Lang vì thế gian này đã không còn ai cần nàng, Viêm Quốc không còn chiến tranh, Tả Vi Vi đã có nơi nương tựa, người duy nhất mang đến cho nàng cảm giác ấm áp cũng không còn. Còn người nàng yêu – Mạc Dung Viêm? Không, hắn không cần nàng, vì số phận đã định sẵn nàng và hắn vĩnh viễn chỉ là quân – thần, cho dù hắn quan tâm nàng, chăm sóc nàng thế nào thì đối với hắn, nàng vĩnh viễn xếp sau Khương Bích Lan, xếp sau tất cả. Hắn nợ nàng rất nhiều, cho dù làm thế nào cũng không thể nào bù đắp được. Tôi đã đọc ở đâu đó một câu nói, nói rằng sống thật sự khó khăn hơn chết nhiều. Nếu vậy thì cứ để cho Mạc Dung Viêm dùng nửa đời còn lại trả nợ cho nàng, để hắn có thể trải qua cảm giác đau khổ, mất mát mà nàng đã trải qua…

“Sư phụ, tình là vật gì?”

“Tình…” Bạch Đế đang thu thập đan dược mới luyện, thanh âm trong trẻo ẩn chứa tang thương: “Là căm phẫn vô cùng nhưng lại hận không triệt để, là tê tâm liệt phế nhưng lại không đau chết tâm; là nhạt như bạch thủy, nhưng có ngày tỉnh lại, đã không xa lìa không vứt bỏ, không oán không hối, bỏ không được, buông chẳng đành.”

Vì vậy tiểu đồng liền hiểu ra… Vốn dĩ tình, là không thể tránh được.

Chuyên mục: Góc truyện

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button